Tôi là một đứa trẻ ngoan mà. Chưa nổi, đồng chí ạ. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.
Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về. Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng. Nhưng khi bị đẩy đến tận cùng của phẫn nộ và khi những uất hận tuôn trào, thì bạn sẽ làm chúng khiếp sợ.
Nhà văn hôn lên những giọt nước mắt của nàng, cọ đám ria vào má nàng và thì thầm trên trán nàng: Mình ạ, em biết không? Cô bé ấy phải đốt diêm là bởi chẳng còn có sự lựa chọn nào khác mà thôi. Nhưng với một điều kiện: Những người xử tôi sẽ phải chịu chung hình phạt ấy nếu mai đây, công chúng chứng minh họ đã xử sai và lạm quyền. Chả hiểu họ làm thế để làm gì.
Hơi nóng tỏa ra làm ấm cái hơi lạnh ban sớm. Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Mà bác thì dùng toàn công thức.
Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây. Sao không thử ví ngược lại họ với công việc của ta. Và biết rằng mình biết ít thế nào.
Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt. Nhà văn áp tay nàng vào ngực mình. Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại.
Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. có đứa nói bệnh viện này chữa cho bộ đội rồi mới đến lượt dân Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu.
Chẳng có ai tin và chẳng biết tin ai. Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết.
Cái mà những gã chủ chó không đủ khả năng cắn hết. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên.
Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi. Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt. Thằng em tôi đang tuổi trưởng thành.