Sẽtop1

Vụng trộm với em hàng xóm hàng ngon

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên. Rất nhiều người quen đến thăm. Rồi lại mặc cảm mình luôn cũ trong công việc sáng tạo.

    Bảo keo xịt tóc miễn phí. Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp. Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy.

    Ta luôn cố giữ sự nhẹ nhàng của một đứa trẻ để âm thầm tưới sự trong trẻo, lương thiện làm đời sống họ thêm thoải mái. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.

    Một công việc bàn giấy ổn định, thu nhập cao, những cơ hội đi nước ngoài, những bữa cơm cao cấp, những cuộc đi chơi bên những gia đình đầy đủ và biết điểm dừng trong cuộc đua tranh, những bà mối mát tay… Mọi thứ đều chờ đợi bạn nếu bạn chịu khó nghe lời. Không thể nói một cuộc sống là lành mạnh khi nó đầy định kiến và ngộ nhận về tính chân lí của những định kiến ấy. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.

    Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn. Ví với sự nín thở hợp lí hơn là một con chim bị treo cổ giữa mênh mông không bến đỗ chỉ có thể sống chừng nào còn vỗ cánh.

    So với họ, đó chỉ là những tiếng lá rơi. Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi. Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp.

    Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa. Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả.

    Bên cạnh những cơn đau thường trực thì bạn cũng tạo được cho mình một sự thanh thản tương đối. Không chào mẹ à? Không biết mẹ có thấy một giọt nước mắt của tôi trào ra không. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi.

    Hơi buồn chán là cứ phải đến lúc khó khăn, cứ phải đến lúc nguy nan, cứ phải đến lúc nước đến chân… Rồi chúng tôi vào phòng tập. Một là ông tuyên bố từ giã nghiệp văn.

    Khóc không phải chỉ vì giận dữ mà còn vì mình hèn. Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Tôi thường cảm thấy đau vì điều đó.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap