Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi. Chuyện học hành vừa qua là do con sức khỏe yếu, với lại ham chơi vi tính. Hiểu không? Nếu tôi không giữ trái tim thì hoàn toàn tôi có thể là Hítle, Pônpốt mất rồi.
Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Mà mình chả biết quái gì về mình cũng là chơi. Hy vọng, cái này có thể giúp gì đó cho giấc ngủ của bạn.
Mặc dù đáng ra phải có một bức ảnh chụp khéo để đính kèm hình ảnh thì một số kẻ đa nghi mới không khăng khăng bạn bịa hoặc cho rằng bạn mô tả không hợp lôgic. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Nói thế nào đây? Khó quá! Tốt nhất là cứ loanh quanh luẩn quẩn.
Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không? Nhưng không viết thì sống vô nghĩa với lòng kiêu hãnh còn nhục hơn viết, đôi khi tức là chết. Dù việc đối tốt với tôi cũng vì khiến chị thấy thoải mái.
Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Sáng nay chép bài một tí. Tôi gọi 2 miếng bánh ngọt và 1 chai sữa đậu nành.
Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này. Họ phải thay đổi chúng thì may ra họ mới có thể đi tiếp những bước nhận thức, gạt bỏ sự đinh ninh với những quan niệm mơ hồ.
Nghệ sỹ tưởng nhiều vẫn ít. Và những cái xác cháy khét lẹt. Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp.
Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa. Ông bà thì đã có người giúp việc và con cháu khác nữa.
Và tùy vào năng lực của bạn mà bạn làm được hay không. Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào. Không lại phản tự nhiên quá.
Những con người cải tạo đời sống không xuất hiện đủ để ta thấy yên lòng, vì thế mà ta cứ phải là ta một cách bất đắc dĩ. Mà lại nghĩ về con người. Đặc biệt là trong những người tài.