Hai bên dè chừng nhau. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).
Nếu ai là tất cả mà chẳng là gì cả thì tức là người đó (hoặc gì gì đó) đang chơi. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa.
Hôm trước em đọc ở một tờ báo có nói… Nói chung là bố mẹ hơi xuôi xuôi thôi, còn họ vẫn chưa thay đổi quan niệm mảnh bằng đại học không thể không có. Tình thường trở nên nông cạn khi phủ nhận sự ích kỷ. Trí tưởng tượng làm giảm năng suất lao động chân tay của chàng ta và đem lại đầy hiểm họa.
Hoặc về sau mới lí giải được. Hôm qua hứa với bác là 8 giờ vào. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người.
Và bản thân họ phải tự thoát ra. Lại chơi vào lúc đau đầu thì thật ngốc. Vận động điên cuồng và đầy khao khát.
Không thông minh thì phải cúi đầu xuống. Ba bố con đèo nhau về trên con đường cao tốc đông nghẹt. Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém.
Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Vì thế mới có nghệ sỹ ẩm thực, nghệ sỹ sân cỏ… Được bạo lực hơn? Lộc xộc loạch xoạch toành toạch.
Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Bởi vậy, nhà văn sống được là nhờ mật độ viết dày đặc và tập trung được số tiền nhuận bút ít ỏi từ nhiều báo. Trong thế gian này, chẳng có gì tan biến cả.
Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Mà vì sự tàn phá của chúng, chúng tạo nên những con người vô ơn, vô ơn vì chẳng ai làm ơn cho họ hoặc làm cho họ thấy biết ơn cả. Ví dụ hôm trước đi học về, 21 tuổi, thấy người lạ, chưa kịp mở miệng, bác đã bảo: Chào cô đi con.
Đây là một thử thách nữa. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ. Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn.