Trong một bữa cơm tối, nhà một người bạn làm nghề xuất bản, tôi được gặp một nhà thực vật học có danh. Chương Bốn Làm cho người ở chung quanh mình được sung sướng là điều dễ dàng Nhưng biết nhận lỗi của mình là biết vượt lên trên bọn người thường và biết một nỗi vui cao thượng hiếm có.
Cầm chiếc roi mây, bạn có thể bắt con nít vâng lời được. Mỗi lần ông mới làm quen với ai, ông hỏi tên họ người đó và cách viết ra sao. Ghế xấu, chỉ đáng giá một đồng một chiếc, nhưng ông Eastman là người đã kiếm được cả trăm triệu bạc vinh hạnh khoe những chiếc ghế đó lắm, vì chính tay ông đã sơn nó.
Tôi coi người chị cũng biết chị cẩn thận. Nếu không thì bị thiên hạ bỏ quên. Như vậy ông tỏ rằng ông quan tâm tới ông chủ đó và xí nghiệp của ông ta.
Và nếu chúng ta không cẩn thận, thì khu vườn này không còn lấy một cây. Khi gặp chị phụ bếp Alice, ông hỏi chị còn làm bánh mì bằng bột bắp không. "Một hôm, nhà tôi hỏi Tổng thống về loài chim đa đa mà nó chưa từng thấy bao giờ.
(Tôi không cần biết điều ông muốn. Tôi cảm tạ ông và kính chúc ông. Tại sao vậy? Tại ta được tự đắc rằng đã thành thật và can đảm tự thú.
Nguyên do ở đâu? Ông Ken Dyke đích thân chỉ cho bạn đây: "Sau khi học những lớp giảng của ông Dale Carnegie, tôi làm cho những bức thư tôi gởi để dò tình hình, công hiệu tăng lên một cách lạ lùng. 5- Nụ cười gây hạnh phúc trong gia đình, nó là nguồn gốc những hảo ý trong thương nghiệp và là dấu hiệu của tình bè bạn. Làm cho y tin rằng chính y quyết định chớ không phải ta xúi y.
Xin bạn nhớ kỹ điều đó. Thiệt ra bài đó có giá trị, nhưng dùng không đúng trường hợp, sẽ làm cho người ta la ó, phản đối, chế giễu, nhưng ông Mc. Bà ta mắc đi thăm những nơi khác, cho nên một mình ông hầu chuyện một bà cô bên nhà vợ.
William Jennings Bryan, Tổng trưởng nội vụ, sứ đồ của hòa bình, nóng lòng đi lắm. Có một lúc, anh dâng bà ta một món rau cần, rau chỉ có chút xíu, mà dọn vô một cái đĩa đại hải. Như vậy cần phải mất công, kiên nhẫn, chăm chú hàng ngày.
Nhiều vĩ nhân trong thế giới cũng mắc cái tật tự khoe mình là quan trọng. Vì người ta khéo gợi lòng tự ái của nó. Đây, một bức thư nữa của ông chủ sự một nhà ga lớn gởi cho ông Edward Vermylen, theo lớp học của tôi.
Thiên hạ không nghĩ tới bạn đâu. Không phải tranh biện mà làm cho người ta tin được. Người ta nhắc cho nó rằng: "Má không muốn cho con như vậy nữa".