Bạn muốn một sự nghiệp thành công hay một gia đình hòa thuận, ấm êm? Cả hai! Bạn muốn tập trung vào công việc hay được vui chơi thỏa thích? Cả hai! Bạn muốn có nhiều tiền hay muốn tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống? Cả hai! Bạn muốn tạo dựng cả gia tài lớn hay được làm công việc bạn thích? Cả hai! Thế nhưng người nghèo luôn chỉ chọn một trong hai, trong khi người giàu chọn cả hai. Mỗi người có một thứ đặc biệt để đem đến cho thế giới. Tuy nhiên, khi phân tích vấn đề từ bên trong, bạn sẽ nhận ra một điều hoàn toàn khác.
Trong phần lớn trường hợp, khi người ta lẫn lộn giữa tình yêu và sự quan tâm, người ta không hề yêu nhau theo đúng ý nghĩa cao cả của từ này. Nhiều người nghèo thật sự tin rằng họ tốt hơn những người khác bởi vì họ nghèo. • Yếu tố thứ hai là Hiểu biết: Khi hiểu được “cách suy nghĩ của mình” bắt đầu từ đâu, bạn sẽ nhận ra rằng nó được định hình từ những yếu tố bên ngoài.
Tôi đã được đào tạo để thành công, nên bây giờ tôi muốn đào tạo hàng trăm, hàng nghìn người khác và giúp họ thành công. Nếu mục tiêu của bạn là trở thành triệu phú hay hơn thế, bạn phải chú tâm vào việc xây dựng tổng tài sản của mình dựa trên nhiều yếu tố, chứ không chỉ thu nhập từ việc làm của bạn, như chúng ta vừa thảo luận ở trên. Mặt khác, nếu bạn không cần tất cả những “vật giải trí” kia mà vẫn có thể hạnh phúc, bạn sẽ có khả năng chạm tay vào mục tiêu tài chính sớm hơn nhiều.
Từ nay, nếu bạn nghe thấy mình đổ lỗi, biện minh hay oán trách, hãy dừng lại ngay và lập tức thôi hẳn. Họ không bao giờ để tâm tìm hiểu về hoạt động đầu tư và kết quả là họ không bao giờ thoát khỏi cảnh bần cùng. Hãy tự đánh giá xem bạn là người tiết kiệm hay thích tiêu pha, bạn có biết quản lý tiền không.
Tuy nhiên, đây là điểm người nghèo và giới trung lưu ít khi phân biệt rõ ràng. Ngược lại, bạn thấy ai hay tha thẩn quanh các câu lạc bộ thể thao ngoài trời khắp thế giới? Ai dành cả buổi chiều để chơi golf, tennis hay bơi thuyền? Ai dành các ngày trong tuần để mua sắm và nhiều tuần để đi nghỉ mát? Xin thưa, đó là người giàu! Vậy thì hãy nói thẳng như thế này: Ý nghĩ rằng “bạn phải làm việc chăm chỉ để giàu có” là thiếu cơ sở thực tế. Mặc dù trí não thường không phân rõ ranh giới cụ thể để xác định thời điểm bạn là người đón nhận kém cỏi, song nó có thói quen làm điều ngược lại là tổng quát hóa quá mức tất cả mọi thứ
Tất nhiên, nếu được lựa chọn, phần lớn chúng ta sẽ chọn thà có tiền và lo lắng mất tiền còn hơn là hoàn toàn không có tiền, nhưng không có lựa chọn nào là cách sống sáng suốt cả. Ví dụ: “Tôi có một công việc được trả lương khá hậu, nhưng sau đó công ty giảm biên. Chúng ta là những sinh vật sống theo thói quen, và để vượt qua hay thay đổi bất kỳ thói quen nào, chúng ta đều cần phải luyện tập.
“Tôi có Tư Duy Triệu Phú!” Người giàu cũng không biết trước mọi thông tin. Điều nào không hiệu quả, bạn hãy vứt bỏ chúng.
Tiền bạc được xem như một thứ quyền lực, và bạn nên có nguyện vọng đúng đắn để có nhiều tiền! Bạn nên có tiền, bởi một khi có tiền, bạn có thể làm nhiều việc tốt hơn khi bạn nghèo khó. Mặt khác, người nghèo lý giải cho sự bất lực trong tài chính của mình bằng những phép so sánh khập khiễng. Thế nên chúng ta càng thấy mình chưa đủ giỏi.
Cảm ơn vũ trụ, cảm ơn, cảm ơn”. 5 phút, tôi có thể tiên đoán tương lai tài chính cho cả cuộc đời còn lại của bạn”. Như vậy bạn sẽ nhận được trọn vẹn và sở hữu lời khen đó, thay vì “đẩy” nó ra như phần lớn mọi người thường làm.
Tại sao những thông tin này lại quan trọng như vậy? Có lẽ bạn đã nghe câu này: “Bắt chước như khỉ”. Tôi luôn đặt ra nguyên tắc là phải học hỏi từ những bậc thầy thật sự trong lĩnh vực của họ – không phải những người tự xưng là chuyên gia, mà là những người có thể dùng kết quả để chứng minh lời nói của họ. Bạn đã được lập trình để tiết kiệm tiền hay để tiêu tiền? Bạn đã được lập trình để quản lý tốt tiền bạc hay không quản lý được tiền bạc?