Chữ Toại Lương nói: "Hôm nay triệu kiến chúng tôi tất vì việc phế lập hoàng hậu. Tóm lại, ngọc không thể không có vết, người không thể hoàn mỹ. Trưa hôm bà khởi hành thì anh em họ Tưởng đến tiễn biệt.
Cho nên có thể nói rằng thị ý là thao túng tri giác của đối phương. Tưởng Giới Thạch làm hiệu trưởng trường đó. Nếu không nhận lấy cũng không được vì Từ Hi sẽ nổi giận chém đầu ngay.
Lưu Bang háo thắng lẫn kỵ binh truy kích quân địch, bỏ đại quân lại phía sau. Địa vị xã hội mỗi người một khác song đều phải được tôn trọng. Bao giờ tâm lý của họ cũng bất an và có cảm giác có tội, mỗi khi trong lòng có điều gì mong muốn thì nội tâm đã ức chế.
Sự nhường nhịn của ông khiến cho đối phương đỏ mặt, mâu thuẫn bèn hòa dịu lại. Do trong công việc vừa qua gặp chút phiền toái cho nên gần đây tinh thần của chồng xuống dốc. Vẫn giữ hai chữ "chức" và "trung" song ý nghĩa đã dược đính chính.
Ngoài ra, ban phát thể diện là việc người lớn đối với người nhỏ, bề trên đối với cấp dưới, kẻ mạnh đối với kẻ yếu Nếu như Gia Cát Lượng không có quân đội hùng mạnh dụng kế tài tình thì cũng không thể nào khoan dung bảy bắt bảy tha. Như vậy ít ra anh cũng đã thắng một đòn tâm lý. Nàng mặt bừng bừng sắc giận, chàng bèn vội vàng nói: "Xin lỗi Xin lỗi tôi không cô ý" rồi giơ chân ra nói: !'Hay là cô dẫm lại chân tôi một cái".
Tư Mã Tương Như không đến. Anh ta bèn hỏi chủ hiệu: "Đây không phải đồ da thật” Chủ hiệu mỉm cười, mặt không biến sắc, lấy từ trong quầy ra một chiếc túi cho anh ta xem. Cùng với năm tháng, con trẻ lớn lên dần dần thì tình huống càng rõ.
Chẳng phải ngài quen biết ông X sao? Ngài có thể viết thư giới thiệu tôi chăng? Đoạn này phải tự nhiên, tỏ vẻ không ràng buộc, không làm cho đối phương cảm thấy áp lực Các tướng lính Thục rất lo bèn kiến nghị Gia Cát Lượng hoãn thay quân. Ông Giáp có hai người bạn là ông ất và ông Bính không ngờ hai ông này trở mặt thành thù.
Thừa tướng nước Lỗ là Lý Tư nghe tin này trong lòng áy náy bèn mặc thường phục lẻn ra cửa nam xem thử. Nói thật to tiếng để phấn khích tâm lý bản thân, tạo ra không khí áp đảo đối thủ. Nói cho cùng, con người là động vật có tình cảm, cho nên trong giao tế phải trăm phương ngàn kế điều động sức mạnh của tình cảm để khích động tính tích cực người khác, động viên nhiệt tình và sức lực của người khác.
Người ta không nói việc xấu trong nhà để người ngoài biết. Một phương diện khác cũng giúp ta phán đoán được nhân tâm đó là thời gian. Đương nhiên phương pháp kích thích bên ngoài đàm phán không thể dùng bừa bãi.
Về sau anh nhiều lần dẫn cô Hoa ra để khống chế anh ta. Để khắc phục điểm yếu này, cáo dùng biện pháp kết bạn với hổ, đi lại thân thiết với hổ dũng mãnh được mọi người kinh sợ. Làm nhiều việc bất nhân bất nghĩa thì nhất định sẽ tự diệt vong".