Họ không bao giờ cần ngờ rằng Tự Nhiên là một đứa trẻ cả thèm chóng chán. Bác gái lấy túi chườm nóng đặt lên ngực cho, bảo: Căn bản tại con ngủ nằm sấp. Điểm Văn trúng tủ nhưng cũng hơi bất ngờ.
Thấy bố hớn hở, tôi nhẹ nhõm. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Hay ông định viết một câu chuyện kêu gọi người ta quyên góp cho vợ ông.
Nhưng sẽ có nhiều trách móc đấy, nếu quả thực bác vào viện là do bạn. Giám sát tôi, điều đó có nghĩa lí gì. Bạn lại cười một mình.
Nó bảo: Người ta không thích mách thì thôi. Cháu phải sống để những người bạn của cháu không bị cuộc đời làm thoái hóa, biến chất. Bịt tai lại, im lặng, là xong.
Ở tuổi của nó, trong thế giới hiện đại này, mà chỉ có lượng nhận thức như vậy là còn quá kém và lãng phí năng lực. Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Nhưng hiềm là dồn nén, kiềm chế cảm xúc thì phải giải tỏa để cân bằng.
Chúng lã chã nhảy dù xuống sách. Bởi vì họ bị trò đầu độc âm ỉ của tên phố xá bẩn thỉu làm mụ mị phần nào. Vì chúng ta đều ngoáy mũi.
Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác.
Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm.
Chơi là lừa tất cả mà khiến họ tin, là tin tất cả dù họ luôn lừa, là khiến họ cảm thấy bị lừa bị hoang mang dù họ phải tin. Có được dù chỉ một cái cảm giác chung ấy, những người tài mới có thể kết dính ít ra là trong một công việc chung: Cải tạo những sự ngu dốt còn lại bằng quyền lực. Rồi vừa nói bác vừa lấy thuốc.
Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ. Tiếng tít tít vẫn rót vào tai bạn, khe khẽ khe khẽ. Bạn cũng đang ganh đua với họ.