Sẽtop1

Trả thù chồng yêu bội bạc, vợ yêu cho gã đàn ông mới quen làm tình miễn phí

  • #1
  • #2
  • #3
  • Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn. Chẳng ai bóc lột ai cả. Mỗi con người trong Loài Người.

    Mẹ tôi ngỏ ý tôi muốn đi làm và chị bảo thử xuống đây làm xem. Nhưng không được, cái chăn có vẻ rộng quá. (Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng).

    Và tha thứ cho những cái không hay của nàng. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. - Xin ông bớt mỉa mai cho.

    Đừng nhầm bạn với tôi. Mà người lấy thì chưa chắc người đã trả. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói.

    Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn. Họ cũng tội gì mà thử nghĩ nếu ngoảnh mặt trông lên, gặp một rừng mắt trừng xuống có hãi không.

    Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh. Đó là một niềm an ủi. Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó.

    Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Nhưng sau đó thì lại là những cơn đau kéo dài do cơ bắp không kham nổi. Không phải điệu cười chua chát.

    Họ còn bất lực hơn nữa. Một người khéo miệng và đầy kinh nghiệm như bác cũng khó làm lay chuyển nổi những cái máy chỉ vận hành tốt khi có tiền và tốt hơn khi có nhiều tiền. Tôi không dại gì cho mình quyền đứng trên con người bằng cách đẩy họ xuống nhờ vài thứ tuổi tác hay tước phẩm.

    Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó. Môn Văn bố tôi cũng dẫn đến nhà thầy dậy Văn nói chuyện. Họa chăng chỉ có thể tạm tránh sự phán xét của cộng đồng và lương tâm khi cả cộng đồng và cả lương tâm của cộng đồng đã trở nên chai sạn, a dua.

    Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Xung quanh thì luôn văng vẳng những góp ý: Mong muốn làm tốt cho xã hội là chính đáng nhưng trước tiên lo xong thân mình được thì hẵng nói cao xa.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap