Tôi ngộ nhận thì không nói làm gì. Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra. Và hiện sinh là một thứ mà những kẻ cầm quyền rất khoái.
Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi. Một hôm, mẹ và tôi đến thăm quan xưởng của chị. Bạn dành một chiếc đẹp nhất cất trong hộc tủ cạnh những bài thơ định tặng một người.
Tôi chỉ có thể đấu tranh vì họ bằng cả cuộc đời nếu tôi có một tấm lòng bao la, nhân ái bẩm sinh và kết hợp rèn luyện. Cháu vẫn không chịu dậy ạ. Bố tôi tốt, hy sinh cho gia đình nhưng có điểm giống ông nội tôi là gần như không bao giờ tâm sự với con cái, không bao giờ nói chuyện sinh lí sinh liếc.
Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Khỏe theo nghĩa dẻo dai. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván.
Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Bạn thấy mình chạy đua chỉ thua mỗi con chó bécgiê nhà mình. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.
Và đợi bạn có thể là một vài cái tát. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm. Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối.
Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Các cái bộ phận trong não chắc là cơ sở vật chất của tinh thần, ý thức. Bạn không nghĩ sự suy kiệt này chủ yếu do chạy nhảy quá sức mang đến.
Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không. Có người quay lưng lại ngắm hoa. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.
Tôi cũng không phản đối đâu. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ.
Như những lúc tôi không cần em. Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật. Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói.