Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Sự khác biệt lớn nhất mà James tự nhận thấy ở bản thân mình đó là anh không còn phải ngồi lì trong văn phòng suốt cả ngày để giải quyết một khối lượng công việc đồ sộ, đồng thời anh đã tạo được thói quen khen tặng, động viên và lắng nghe nhân viên nhiều hơn để tìm ra những giải pháp tốt hơn cho công việc. Áp lực công việc trước kia từng có lúc bám chặt lấy anh đã dần tan biến tự lúc nào không rõ, bởi giờ đây anh cảm thấy thoải mái với phong cách làm việc mới mẻ và tích cực này.
Nhưng giờ thì cậu cứ yên tâm. Tớ cũng đã yêu cầu cô ấy nhắc lại những điều tớ nói và cả hai đều nghĩ mọi chuyện sẽ ổn. - Ai cũng có lúc phạm sai lầm.
Anh thầm nghĩ về hiệu quả không gì so sánh được từ những niềm vui và thành quả mà nghệ thuật ủy thác công việc đã mang đến cho anh. - Không biết tôi đã nói với ông hay chưa nhưng thật lòng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì mình đã gây nên. Một sự khác biệt không nhỏ tí nào.
Cậu đoán thử xem là chuyện gì nào? Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh. Khi giao việc, tớ cũng làm những việc cần thiết như thường lệ.
- Nào, chúng ta khoan hãy bàn về vấn đề lỗi của ai. Trước đây, khi chỉ phải lo phần việc của mình, James luôn hoàn thành rất tốt. Hồi đó, sau vụ việc với Jennifer mà tớ đã kể, tớ làm việc với Jennifer rất tốt, cho đến khi tớ giao cho cô ấy dự án Simpson.
Cho đến khi cả Jones và James cùng được thăng chức lên làm quản lý. Anh xác định rõ những yêu cầu của mình. Đã đến lúc cần tìm đến Jones.
Sếp của James rất lo lắng và đắn đo về năng lực của họ. Đó là nút thắt khó nhất trong công việc hiện tại của bọn tớ. Trong bữa cơm cuối tuần, vợ anh thắc mắc không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi tốt đẹp đến thế.
Hàng chục những câu hỏi đua nhau xuất hiện trong đầu James. Anh muốn tìm cách sẻ chia với họ những điều mà Jones đã chỉ cho anh. James tự hỏi không biết có phải nguyên nhân là do nhân viên từ chối làm thêm việc hay không.
- Vậy là cậu đã nói cho cô ấy biết. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả". - Josh không đợi James phải nói ra điều đó.
- James đính chính và nhìn thẳng vào mắt Josh. Tớ biết cậu có khả năng đánh giá con người rất tốt. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.