Sẽtop1

Bố ông xã huấn luyện vợ sắp cưới của con trai trở thành con ĩ luôn mú đuộn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ông nói bao giờ ông cũng theo lời khuyên bảo của ông bạn Julius Rosenwald, chủ tịch một xí nghiệp lớn: Định mệnh chỉ cho ta một trái chanh thôi? Được - Ta hãy pha một ly nước chanh. Ông không thể quên nó được. Những chuyện như vậy hàm hồ quá, bạn không kiểm tra được hết.

    Tin tức bay khắp thế giới. Tuy nhiên ông cho rằng: "Ta không thể trách một người đã làm hay không làm việc này, việc kia. Tôi hỏi có lần nào ông phải bực tức vì những lời công kích của phe đối lập không thì ông đáp: "Chẳng ai có thể hạ giá trị hay làm tức tôi được.

    Hồi xưa, một triết gia, túi không có một xu, thơ thẩn trong một miền núi đá mà dân cứ sống rất vất vả. Như vậy, nghĩa là sự thay đổi tinh thần, dầu sao, cũng chỉ do mãnh lực của những "lời nói" gây nên mà thôi. Chúng ta, bạn và tôi, cũng nên hoan nghênh loại chỉ trích ấy, vì chúng ta không hy vọng gì trong bốn lần hành động mà không có lần nào lầm lạc hết.

    Dale Carnegie viết cuốn Quẳng gánh lo đi. Khoa phân tâm cũng căn cứ một phần vào khả năng chữa bệnh của lời nói. Ba tôi nói: "Con, con xa nhà tới 1.

    Tôi hăng hái tới nỗi qua ở Châu u hai năm. Phải lựa một trong hai hành động ấy, hoặc là cúi đầu chịu những cơn bão táp tất có trong đời, hoặc chống lại với nó để rồi chết". Tôi nhăn nhó, quạu quọ.

    Dưới đây là chuyện một cô thư ký khác luôn luôn hành động như thể vốn thích công việc của mình. Chẳng hạn nghề bán vé bảo hiểm. Tôi viết thư xin việc ông chủ cũ của tôi là ông Leon Roach ở Công ty Roach-Fowler và được cử làm lại việc cũ.

    Vậy mà ngay trong năm đầu, ông đã thâu được 5. Bạn thử xem được không nào? Tôi xin nhắc lại bốn câu hỏi ấy: Nếu hoàn toàn thiếu nó, tinh thần tất sụp đổ".

    Ông kể với tôi như vầy: "Mười tám năm trước, tôi ưu phiền, tới mất ngủ. Mà ý niệm đó hoàn toàn tuỳ thuộc ta. Tôi lo sợ sau này không có cô nào ưng tôi.

    Chúng ta mạnh hơn chúng ta tưởng. Tôi tưởng trở về nghề cũ như vậy sẽ bớt ưu phiền, tinh thần sẽ phấn khởi lên được; song tôi gần như không chịu nổi cảnh thui thủi một mình trên đường và trong quán trọ. Hôm sau gặp họ, tôi hỏi: "Hồi hôm, ông có nghĩ tới lời tôi khuyên nhủ không?" Họ đáp: "Vừa đặt mình tôi đã ngủ rồi, thành thử không nghĩ tới được".

    Sau cùng bận việc và hăng hái quá, tôi quên hết bệnh tật, ra khỏi giường đến ngồi ở bàn. Ông ta ngoi ngóp bơi vào bờ và khi vào bàn giấy tôi, ông ta còn ướt như chuột, lem luốc những bùn. Thế thì nếu nên lo lắng, ta lo bị ung thư còn có lý hơn là lo bị sét đánh hoặc chôn sống.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap