Tôi buộc mình phải đi đến khu vườn cách xa vài tòa nhà, ròi đi xa hơn, trong vòng sáu tháng năng lượng của tôi gần như phục hồi. Andy Hertzfeld nhớ lại: “Trò chơi này làm cho mọi người cảm thấy rất hứng thú với những tấm bìa cứng sử dụng để che chắn khi chơi. Chi phí cho mỗi chiếc vỏ lên tới hơn 60 USD, gấp ba lần giá một vỏ máy tính thông thường.
Khi đèn được bật trở lại trong phòng họp, tất cả đều lặng phắc. Do đó, nó đã được phát triển để mô tả một khuôn mặt người. Jobs ngắt lời Eve - “Không, cha không nghĩ là mình muốn vậy” - nhưng rõ ràng là cha cô đang muốn trêu chọc hơn là gây khó dễ cho cô bé.
Tuy nhiên ông cũng đôi khi cho phép mình thật thà một cách tàn nhẫn ở một vài thời điểm, nói những sự thực mà phần lớn chúng ta né tránh hay giấu giếm. “Anh đã có được lời chúc phúc của tôi,” ông nói. Câu hỏi đó chỉ làm bầu không khí trở nên căng thẳng.
Gates và Jobs có cái nhìn rất khác nhau về sản phẩm và tính sáng tạo, nhưng sự kình địch của họ lại tạo nên những sự tự nhận thức đáng ngạc nhiên. Họ thuê một chiếc Limo và lái xe đến chi nhánh Skywalker của Lucas, nơi Catmull làm việc cùng với bộ phận máy tính của mình. Sau đó ông ký tên vào cái bàn phím nham nhở.
“Tôi có thể hiểu vì sao John lại yêu bà ấy,” Jobs nhớ lại. Khi chuyện đó xảy ra, Jobs đã vô cùng đau khổ gọi điện cho Rich Page - kỹ thuật viên thiết kế bộ chip xử lý của Big Mac. Mặc dù là người khá kín đáo, nhưng ông lại hào nhoáng khi thể hiện sự giàu có của bản thân, ông cho xây một ngôi nhà ở Lake Tahoe và sau đó là một biệt thự rất lớn trên đòi Woodside.
“Trông nó cứ như đến từ một hành tinh khác vậy,” ông nói, trong khi khán giả cười rộ lên. Sau cuộc thảo luận kín, các giám đốc thậm chí còn đề nghị là Apple sẽ góp 10% cổ phần cho công ty mới và Jobs vẫn giữ chức chủ tịch hội đồng quản trị. Lúc đó cô vẫn đang ngủ, và ông đi thẳng vào phòng.
Tính đến cuối tháng 12 năm 1980, Apple được định giá ở mức 1,79 tỷ đô-la. Jobs nói “Ông ấy đã đưa tôi tới một tầm nhận thức mới”. ông tuyên bố: “Điều đó sẽ chỉ khiến cho người ta làm loạn.
Để kỷ niệm sinh nhật lần thứ ba mươi của mình, vào tháng 2 năm 1985, Jobs đã hào phóng tổ chức một bữa tiệc tối trang trọng nhưng không kém phần hấp dẫn với chủ đề “vest đen với giày tennis”cho 1. Như ông đã nói với bà trong một dịp Giáng sinh, "Mẹ đừng lo. Và dĩ nhiên là anh chàng viết bản tin kia có tất cả chúng,” Jobs nói.
Rất khó để trở thành người dự bị cho ông. “Tôi nhớ cảm giác về nhà và ngồi lên chiếc ghế bập bênh,” ông kể với tôi và chỉ vào chiếc ghế trong phòng khách của ông. Những nghệ sỹ vĩ đại như Leonardo da Vinci và Michenlangelo đều rất xuất sắc trong lĩnh vực khoa học.
“Chúng tôi giống như hai ông già trong ngành cùng ngồi nhìn lại,” Jobs nhớ lại. Vợ ông làm y tá ở standford và trực ca đêm; vì vậy, tôi có thường tụ tập với Kobun vào các buổi tối. Theo đó, cả thế giới sẽ được hưởng một thành quả tốt hơn.