Nhưng những tầng đất sâu mới được khai phá sẽ đem lại hưng phấn. Và như thế, sự chân thành, cởi mở, bao dung và tôn trọng sẽ nhạt dần rồi tác động, lây nhiễm trực tiếp lên con cái họ. Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc.
Con đừng làm mọi người buồn nhưng mọi người chả bao giờ chịu đừng làm con buồn. Bác không biết gì về vi tính nhưng cầm tập bản thảo trên tay hay nhét nó vào giữa một cuốn sách giáo khoa rồi gõ, khi bác hoặc bác trai hoặc chị út đến gần là gập vào, mở cửa sổ khác với nội dung học tập không phải là giải pháp an toàn. Bác bắt đầu lấy thức ăn ra cho.
Đây là một sự tham lam. Làm khổ nhau khi đời người chỉ một lần và đủ khả năng để không làm nhau khổ. Như một phương pháp nới ra gọng kiềm của mẹ mình.
Tôi tưởng tôi ngu mấy môn đó nhưng về sau nhìn lại, hóa ra tôi chẳng bao giờ học bài về nhà. Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy. Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.
Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ. Có những kẻ không đến sân vì nghệ thuật sân cỏ, niềm đam mê trái bóng hay một điều gì đó tử tế.
Bạn có thể nhảy qua con mương dài gấp hơn hai lần chiều cao của mình. Tiền rồi sẽ có rồi sẽ mất nhưng ngại tiền khi chưa kiếm ra. Theo thời gian thì chúng dần thành thói quen.
Căn nhà chắc sẽ trầm đi. Và rồi họ thả xe tôi ra. Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa.
Anh họ và chị út ngồi vào bàn. Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.
Không kiếm được đứa yếu hơn thì nó bắt nạt con gái. Dù sao, đó cũng có khía cạnh của xu hướng phát triển không ngừng. À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái.
Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy. Nỗ lực đầu tiên và cuối cùng của con người cũng chỉ là để hai nhà này bắt tay nhau, hoà trộn vào nhau; và tạo môi trường để họ không phải bắt buộc tàn sát lẫn nhau.