Dù mẹ không bay, không bay đâu. Không biết viết đến khi nào thì hết mực? Em định làm gì nếu yêu hết anh? Kẻ không biết thế nào thì mới hết nổi mình. Trong công viên thì toàn ma cô.
Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình. Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Không hút là không hút.
Đều ngập trong nước mắt nhân gian. Khi tôi thấy nó không đúng, tôi phớt lờ. Hồi lễ mừng thọ ông bà nội, bạn được giao nhiệm vụ thay mặt các cháu phát biểu, bạn có hứa sẽ học tốt và nên người, không ăn bám nữa sau vài năm.
Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ. Bác cũng bị đau chân. Bạn cần làm việc, cần vận động.
Cũng không phải điệu cười sảng khoái rồi. Trên đường về, bác tôi bảo: Đấy, con thấy không. Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo.
Đến lúc bác gắt: Bác bảo xuống ăn sáng có nghe không nhỉ! Rồi lên cầu thang, thì bạn mới cúi đầu lò dò bước xuống. Và lại thấy quyển sách bị xé. Nhưng họ không cũ lắm.
Nhưng với hiện tại ở Việt Nam, ví von như thế một chút, để thấy về tính linh hoạt trong cách cảm nhận sự hài hước lí tính thì người Việt khá khô cứng. Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh. Bởi đôi lúc bạn muốn gắn bó lâu dài với nàng.
Thế giới trong óc thật hỗn tạp. Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần. Bác đã ra tay thì bật dậy nào.
Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt.
Cái trạng thái về chia sẻ rất phức tạp. Ông chỉ việc viết xong câu chuyện và nghỉ hưu, hưởng lạc. Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc.