Sẽtop1

Cô giáo dâm dục thích cướp anh người yêu của học sinh

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhưng nếu không đồng thời âm ỉ chống lại thì chả mấy chốc mà hòa vào xu thế không lành mạnh ấy. Anh dạy em, biết, quay ngay. Tội bác quá, bệnh nhân này quả khó chữa.

    Cuộc đấu tranh mà một bên là những người ban phát, phán xét. Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi. Và chết đi khi chưa kịp hưởng thành quả.

    Tôi không muốn đi đâu cả. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng. Đời sống họ không cần những sự kinh động.

    Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ. Vì thế mà bên cạnh việc muốn đổi gió và tập điều độ, tôi hơi bực, tôi đi. Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả.

    Sáng được bác cho ngủ bù. Nói chung là tốn thời giờ. Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười.

    Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh. Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Nhưng rồi sẽ được nhiều người yêu quí.

    Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Có thể bác sẽ không biết cho tới khi đọc những dòng này.

    Bạn muốn một sự thanh minh lớn hơn. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Nếu họ, những linh hồn chưa chết, thành công thì thế hệ tương lai, với cái nhìn trung thực và đầy trí tuệ, sẽ nói rằng ngay trước họ là thời kỳ quá độ lớn nhất của thế giới.

    Chậc, dẫu ta là một kẻ đi câu xoàng thì không phải lúc nào ta cũng định đem rán. Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị.

    Một kẻ lang thang như tôi không đủ can đảm làm người ta khó chịu nếu dựng xe lên vỉa hè, ngồi quay mông về phía họ và ngó ra đường. Để tí nữa em bảo cháu vào. Mấy ai thèm nhìn mặt nhau bao giờ.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap