Hai anh em kéo co vài lần bỗng bạn thấy mình không thấy mặt ông anh. Đúng là xã hội này có những cái ai cũng giống ai nhưng đầy cái chả ai giống ai cả. Cũng có người trong số họ rất tự tin rằng mình hiểu hết, biết hết.
Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…). Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục. Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ.
Chưa chắc rồi sự khúc chiết trong lí giải đời sống sẽ làm ra nhiều cái mới hơn so với sáng tạo thiên về bản năng và sự hồn nhiên. Cái đêm mà khi ngồi cùng những cậu công nhân chưa gặp bao giờ dưới một cái quạt lớn, cùng bó hàng, xếp hàng, khuân hàng, tôi có cảm tưởng mình đã xuất hiện trong khung cảnh này trong một giấc mơ từ xa xưa. Ta mới chỉ đi được vài bước với khối xiềng xích và quả tạ đeo ở chân.
Định dừng viết thì lại có chuyện. Có lẽ là phim hình sự. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Tỏ ra e thẹn hay đạo mạo càng khó va chạm và dễ bị dắt mũi. Làm thế gian thoải mái rồi lại ngột ngạt, tù túng, buồn nôn, bực bội. Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa.
Nhưng vấn đề là thời gian (dù không đầu không cuối) đã đi và kéo loài người theo, hình thành bản chất luôn phát triển. Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu. Lúc nãy chị út gọi bạn dậy, giật giật chăn, không ăn thua.
Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực. Nhưng dần dần thì cũng gỡ được chút ít. Đó là yêu cầu phải có can đảm thay đổi để phù hợp với tinh thần thời đại.
Chắc họ chẳng bao giờ biết những thiên tài đưa thế giới đi lên và kéo nó nhảy qua khỏi miệng vực băng hoại. Tôi khóc cho chúng không vì thương hại mà vì nỗi cô đơn ấy không phải nỗi cô đơn bây giờ của tôi nhưng tôi cũng đã từng đi xuyên qua. Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích.
Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Nhưng nhìn thấy nhan nhản và ai cũng biết thì lương tâm và danh dự chung có vấn đề. Họ bảo: Cháu không được để râu, đến ông và các bác còn không để mà cháu lại để.
Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Nhìn xuyên vào nó, thôi miên vào nó, những con chữ tôi không hiểu.