Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi. À, à, chúng tớ lại đấu tranh chống lại vì chúng đe dọa tự do của tớ. Đã không ít lần phân tích các lí do mình ngại dùng tiền.
Không nên ngộ nhận đó là thứ khẩu hiệu của nhà đạo đức. Anh đã đến và hỏi: Em thử đoán xem anh sắp nói gì nào? Anh đã tính chuyện đó suốt mấy ngày. Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.
Họ không cậy mình lớn để khua muôn mái chèo đánh đắm các con thuyền vô tội khác chỉ để to phình ra và lạc lõng trong mênh mông. Định cho mấy câu chua chua cay cay vào nữa nhưng mà nhân vật này không hợp. Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả.
Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài. Còn ngoài đời thì bạn bình thản lặng im. Mẹ lật cuốn sách lên, nó được đổi tư thế, càng cháy tợn.
Cái vỏ kẹo bé tí, sân vận động đằng nào chả phải quét dọn. Câu chuyện đó là của phương Tây, cách đây hàng thế kỷ và có ý nghĩa khác. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi.
Liệu cái việc mong muốn và hành động để song song với làm cái gì đó, tạo ra cả bước đệm nhận thức (luôn có những người tạo những bước đệm nhận thức ở những cấp độ khác nhau) có phải là công việc mang tính nghệ thuật không? Đây là thời điểm thần kinh mệt mỏi nên bạn hay bị hoang mang như thế. Mà hạnh phúc nhiều lúc chỉ đến sau khi dũng cảm nhả ra những cơn đau cay xè phổi. Trông cũng đèm đẹp, chả bực gì.
Chán ngán vì làm phận con cháu cảm thấy mặc cảm và ích kỷ khi chán ngán. Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Nó không nên phá hoại khi lí trí của nó vẫn kiểm soát được hành động, không nên choảng nhau với những thằng vớ va vớ vẩn.
Cậu em bắt đầu giới thiệu cho tôi chức năng các loại máy. Danh tiếng ta cũng đã có một tí tẹo. Họ không hiểu biết nhiều về phương pháp giải tỏa.
Nó cũng như bao người cần một điểm tựa để xoa dịu. Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày. Ví dụ như: Ông không để râu, bác không để râu, cháu lại để râu, như thế là vô lễ, như thế là không được, phải… (Hì, câu này và nhiều câu khác làm bác gái cũng bắt chước).
Giữa đất nước này, ai cũng cần tôi nhưng tôi luôn luôn có nỗi sẵn sàng bị bắt của một thằng phản động. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.