Loài người chỉ là một món đồ chơi có thể bị nó vứt đi bất cứ lúc nào. Thiếp đi với bàn tay nàng run rẩy trên ngực… Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục.
Về sau, đi đá bóng, tôi gọi nó chỉ một câu, nó tự động dậy ngay. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Và năng lực sẽ làm cho chữ nghĩa là những mảnh xương thịt bắn ra tung tóe trong cuộc va chạm có hay ho hay không.
Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh. Trong các khả năng có thể xảy ra thì tôi thiên về chọn sự không biết và biết không dám nói hoặc không nói vì không thấy kiếm chác được. chờ cô giáo dạy thêm tiếng Anh trong những buổi trưa cánh đồng ngập nắng đầy châu chấu cào cào và những mương nước ăm ắp cá
Thay cho những sự trống rỗng, bất động của thói quen vật vờ. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Lúc đó, liệu nó đã đủ thông minh để hiểu chưa? Liệu những năm tháng anh em, tôi đã tạo được trong nó một lòng tin về tính quân tử của mình? Khi mà tôi luôn bị hiểu lầm.
Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Nhưng khi bạn chọn cách sống chống lại bi kịch luôn rình rập những tài năng, sự nghiêm khắc (ban đầu cứng nhắc) ấy không thể không có. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình.
Để tránh những hận thù. Thêm nữa, biết công nghệ cao không đồng nghĩa với được giáo dục và tự giáo dục tốt (có người biết công nghệ cao không biết điều này). Xã hội loài người thì phải như thế.
Sợ vì cảm giác có thể đánh mất rất dễ dàng. Mà tuổi trẻ thiếu nhận thức thì hay phá bỏ sạch trơn chứ không đào thải có chọn lọc. Bác giở cuốn sách ra, vuốt lại từng trang rồi gập vào.
Mà để chửi đổng và thả con lợn trong người mình ra. Vấn đề là hắn chưa tìm được những người dẫn đường có thể tin cậy. Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình.
Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ. Hình như chưa bao giờ bạn nói mê. Dù bạn sợ làm đau họ nhưng cuối cùng thì con người vẫn cần nhìn nhận thất bại của mình.
Đời sống họ không cần những sự kinh động. Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Dù biết đằng sau chúng không ít sự nhì nhằng.