Đến lượt máy treo ngược người. Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Anh bị tổn thương khi thay vì chấp nhận sự thất bại bị vượt qua, họ đốn anh.
bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế. Hoặc là nằm đó mặc nỗi tuyệt vọng đè lấp cơn đói khát cho đến khi nào chết. Nó góp phần cải thiện mối quan hệ ít hiểu nhau.
Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh. Con nó thì sinh ra trong đó. Và vì thế, nó chìm đi trong bao đời chìm của những dòng chữ khác.
Tôi chốt trong, không thưa. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi.
Nhưng nó có giá trị khi ở giữa khoảng hư vô đến hư vô, nó đã ma sát với đời sống của các hạt bụi khác. Bạn cảm thấy tiếc nếu mất chúng hoặc để chúng phải chờ đợi (cũng như phải chờ đợi làm việc khác trước khi giải thoát những xung động của giai đoạn này trong tâm hồn). Nhà văn lại mở mắt ra và mỉm cười: Mình đã đúng.
Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt. Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh.
Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này. Giá mà em đến, dịu dàng bắt tôi bỏ bút. Hay tại nỗi cô đơn? Dòng họ của tôi cô đơn.
Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ. Còn mình bạn với chiếc xe cạn xăng. Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu.
Hẹn ông anh 4 giờ chiều mai đi tiếp. Có điều, những cơn đau không tha cho ông cụ. Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy.
Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm. Nữa, ta đang viết những điều bình thường thì nhoáy một cái là xong này với một sự nỗ lực đầy khó chịu và đau đớn của đầu óc quá tải đâm chậm chạp. Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.