Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa. Tôi ngồi như tượng đá.
Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Cũng là để thăm dò phản ứng. Úi chà! Chơi trò này tí đã chán.
cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác. Hay pha một ly sữa cho anh những đêm anh thao thức bên ngòi bút.
Những con người như vậy thúc đẩy cuộc sống đi lên một cách chân thực. Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi.
Để người ta phải nể. Nhưng là lợn thì rất hay tự hào. Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử.
Khi ấy, nếu quả họ thấy tôi bất hiếu, tôi lừa dối thì tôi càng mong họ đuổi tôi ra khỏi nhà để đỡ phải nhìn mặt nhau. Ừ nhỉ, sao bạn lại làm thế nhỉ? Bạn thu thập đủ thông tin để viết rồi chăng? Bạn biết điệp khúc đến đây là lặp lại chăng? Hay bạn bỗng quên sự hiện diện của tất cả xung quanh? Bác lại theo xuống: Thức ăn bác để trong chảo, nồi cơm phải cắm lại cho nóng. Mẹ bảo: Sao? Tôi cười: Bệnh viện tâm thần ấy.
Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Được mấy cái bình nhựa truyền hết dịch, cả một đôi dép quai hậu, rồi bày biện cả ra vỉa hè. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng.
Chẳng có cái gì đập. Đi đâu cũng vất vả. Cháu phải nghe lời khuyên của mọi người và tự phê bình.
Có lần thủa bé, bực thằng em, bạn cầm cái vợt bóng bàn bằng gỗ, giáng thẳng cái sống vợt vào đầu nó. Tiếp theo thì còn tùy. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận.
Bây giờ bác đang trăm mối lo. Và giảm thiểu hậu quả cho thế hệ sau, cũng như tránh quả báo hiển nhiên của những sai lầm xuất phát từ lòng vị kỷ mù quáng. Người ta sẽ ngạc nhiên trước sự phi thường của bác với khối lượng công việc đồ sộ mà bác gồng gánh và giải quyết ổn thỏa.