Nếu ông giúp tôi việc đó, tôi sẽ lấy làm quý hóa lắm và mang ơn ông vô cùng. Nhưng lâu dần quen nghề, lòng hoan hỉ tiêu tan. Việc quan trọng nhất trong đời thì lại phó cho may rủi.
Còn ông Paderewsky, một nhạc sĩ dương cầm nổi danh, rất được lòng người bếp da đen hầu ông trong toa xe lửa riêng của ông. Kết quả ra sao? Bà khoe nhiều lần với bạn bè rằng: "Nhờ lòng âu yếm của nhà tôi mà đời tôi là một chuỗi dài hạnh phúc". Một công ty hàng không chỉ bày trong tủ kính một hình vẽ lại đúng những bộ phận điều khiển máy bay kiểu Douglas mà làm cho không ngớt người tụ lại coi.
Tôi bảo bà bạn tôi rằng đồ tốt không bao giờ mắc hết, và muốn có những đồ thượng hạng, có mỹ thuật mà trả giá "bán sôn" thì được đâu, vân vân. Ngày hôm nay đổ khuôn được mấy lần? Biết bao người trong bọn chúng ta, không dám lớn tiếng với một khách hàng, một bạn đồng nghiệp, mà cho sự réo vợ một cách hách dịch tàn nhẫn là một điều tự nhiên.
Ông Mahomey bèn cho thợ khởi công. Lời cầu xin cuối cùng của ông là đừng để ông thấy mặt vợ ông. Đây là dịp thực hành những quy tắc tôi đã học được.
Một lát, thấy nóng quá, lão già lau mồ hôi trán và cởi áo. Nhưng sự thực đó tôi không thích nghe chút nào cả. Xin các bạn đọc - và nhớ thi hành, vì đọc suông không có kết quả - những lời khuyên chí lý sau này của giáo sư Elbert Hubbard: "ở nhà ra, bạn ngửng đầu lên, đưa cằm ra; hít đầy phổi không khí và ánh sáng mặt trời; mỉm cười với mọi người và thân ái siết tay người quen biết.
Lần sau, có nói chuyện với ai, xin bạn nhớ tới điều đó. Trong số người làm công Trung Hoa, vất vả dưới ánh nắng thiêu người, đổi chén mồ hôi lấy 7 xu mỗi ngày, tôi đã từng thấy nhiều nét mặt vui tươi, như trên mặt các phú ông ở Nữu Ước. Mà nếu một trăm bức được mười bức trả lời thì ông phải cho là một sự lạ.
nhưng, nghĩ kỹ, lỗi đó cũng không nặng gì, chỉ là. Chẳng nói, chẳng rằng, ông Schwab viết số 6 lên trên đất rồi đi. Đừng bao giờ để người đó trả lời "không" hết.
Luật đó là: "Luôn luôn phải làm cho người cảm thấy sự quan trọng của họ". Thường thường bà chạy lại nhà một bà chị để phàn nàn về chồng, trút hết tâm sự, khóc la, đe dọa. Không có nụ cười đó, Maurice Chevalier có lẽ còn đóng bàn ghế ở Paris như ông thân và anh em ông.
Ông phân phát hết thảy những của cải của ông và thề sống trong cảnh nghèo. Con chuột Mickey mà những ai ưa hoạt họa đều biết, đã nổi danh đến nỗi có tên trong tự điển mới, và một hãng chế tạo đồ chơi, khéo lợi dụng tên nó mà khỏi bị vỡ nợ. Shakespeare (một thi hào nước Anh) nói: "Không có chi tốt mà cũng chẳng có chi xấu; xấu tốt đều do tưởng tượng mà ra cả".
Cho nên câu chuyện êm thấm. Viên "thám tử" nhóm lửa ở sau nhà, nung một thanh sắt cho tới trắng ra và dọa sẽ dí vào đứa nhỏ nào dám dẫm lên vườn cỏ! Bản tính loài người như vậy. Một hôm, người ta đặt nó lên một chiếc ghế cao, để cho nó nấu món cháo của nó.