Trong đời sống có lẽ chẳng bao giờ có những sự kỳ lạ, khác thường ấy. Bác sỹ cấm đá bóng cho tới hết mùa đông, dường như mất hết thú vui. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong.
Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn.
Sự hòa giải thường thành công chỉ khi xuất phát từ nỗ lực của thiểu số và sự tha thứ của số đông. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Sẽ kiếm tiền, sẽ làm nghệ thuật.
Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Khi mà sự chịu đựng ấy khiến họ tiếp tục công cuộc dạy dỗ để bạn trở thành một thằng đàn ông mà con gái nó không coi thường.
Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Đấu tranh cũng là hiện sinh, tớ thích thế. Lại là phá vỡ tất cả, bất chấp luân thường đạo lí mà chẳng bao giờ biết mơ.
Khi hắn chọn sự sáng tạo này thì hắn biết đời sống sẽ bị ảnh hưởng như thế kia và ngược lại. Không chung chung như những nhà mị dân. Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình.
Nên ta đành phải làm một thằng đàn ông với giọng ồm. Ta đâu ham hố thắng thua. Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất.
Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất. Rất tiếc, tôi ạ, biết đâu tôi là một độc giả tồi. Bố sẽ không phải chuẩn bị tinh thần đi uống rượu làm quen với mấy ông to to mà mai đây nếu bạn xong cái bằng, họ sẽ dễ làm sếp của bạn.
Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút. Một kẻ lạc loài vô cảm. Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.
Con gái cả sắp lấy chồng, con gái út mổ ruột thừa còn nằm viện, chuẩn bị hàng bán ngày 20-11… Lại còn thằng cháu ngỗ ngược quỉ quái đội lốt trẻ em mắc những bệnh vô phương cứu chữa vì có phải bệnh đâu. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ. Càng xa em ta càng thấy yêu em.