- Cầu chưa bao giờ sập hết. Bà đã mất hẳn bình tĩnh trong tâm hồn và như thế là trả giá rất đắt nỗi oán giận ấp ủ hoài trong lòng vậy. Nhưng may có hai điều làm cho tôi không tự tử là nếu tôi chết thì các em tôi sẽ khổ lắm và tôi không có đủ tiền để lại cho họ làm ma tôi.
Tôi hiểu tại sao có những người đâm đầu từ trên lầu xuống đất. Ta thù oán chúng, chắc chắn là chẳng làm cho chúng đau đơn chút nào, mà trái lại làm cho đời là luôn luôn thành ác mộng. Thái độ tinh thần ảnh hưởng một cách rất sâu xa, gần như khó tin, đến cả thể lực nữa.
Trước khi vào chào một ông khách, tôi dò hỏi để biết ông ta đóng thuế bao nhiêu, có thói quen nào, tư tưởng về chính trị và tiêu khiển ra sao? Trong khi người ta tiếp, tôi lợi dụng tất cả những điều đã thăm dò được đó. Lo lắng là quay cuồng một cách điên khùng và vô ích. thành sinh, tiểu đường, diễn viên, (cây) đàn.
Đau đơn quá, ông không chịu nổi. Biển đó tức là cảnh tình của ta. Chúng ta, ai cũng cần tri kỷ".
Tôi đã học được một bài học mới, không cò lo lắng, không còn tiếc thời phong lưu trước, không lo về tương lai nữa. Tuy nhiên, bạn có thể khinh lời huấn hỗ của các bậc giáo chủ. Muốn vậy, bạn hãy nói với các bắp thịt của bạn rằng: "Duỗi ra- duỗi ra- xả hơi và nghỉ ngơi".
"Trước kia, tôi hay lo nghĩ, nhưng từ ngày chứng kiến một việc xảy ra tại West Dougherty tôi đã mất hắn thói ấy. Khi giải ngũ, ở Hải Quân về, tôi được rõ cảm tình của họ. Riêng tôi, tôi thấy khó, khó ghê.
Hai đứa nhỏ ấy làm cho tôi vui nhiều hơn là tôi đã làm vui chúng. Càng nghĩ lại càng hoảng sợ. Xin gột sạch những tội ác trong lòng của con.
Lúc đó, óc bạn như một cái máy quay thả cửa, quay tít mù, khiến cho những bộ phận chỗng đỡ có thể bị cháy hoặc tan tành ra từng mảnh. Hiện nay 72 triệu người Mỹ theo tôn giáo, thiệt còn nhiều hơn thời nào nữa. Tôi có thể nhắm mắt lại mà vẫn thấy hai bà ngồi trước lò sưởi, trong trại ruộng của dì.
Buổi sáng, thức dậy, ta có hàng trăm công việc phải làm trong nội ngày. Muốn cho tinh thần khỏi mệt nhọc, phải làm sao? Xả hơi! Xả hơi! Xả hơi! Phải học cách xả hơi ngay trong khi làm việc. Từ hôm đó chị chỉ nghĩ đến thính giả.
Nếu bạn muốn đừng tự hại bạn nên mua cuốnấy. Chỗ sữa này chảy mất hết và các trò có thể thấy nó đang chui ra đường mương; bây giờ các trò có dằn vật và bức tóc cũng không thể nào thu lại được một giọt. Rồi mùa đó, bà dùng kiểu ấy diễn thuyết trên 100 lần.