Ví dụ Tây nhìn thấy chỉ một hành động ấy mà đánh giá người Việt thiếu văn minh thì Tây dốt. Con người thường chỉ trở nên biết ơn sau khi họ cảm thấy hàm ơn. Gió se sẽ mang vị mặn.
Ôi, đời ta kế hoạch từng tháng từng năm. Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ. Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).
Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin. Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào. Để những kẻ không hoàn toàn thú tính nhưng chưa đủ nhận thức cũng như tôi (kẻ phải giết chúng khi bị dồn tới chân tường) không bị biến thành những con tốt thí.
Chỉ lấy một ví dụ điển hình và đơn giản nhất. Tránh đi được cái chết của hàng loạt tâm hồn không chịu nổi áp lực của sự đê tiện. Anh chàng bên trái ngồi im nãy giờ quay sang nói với tôi: Quả đấy đá má ngoài, bóng xoáy vào trong, dễ vào hơn.
Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Mỗi sáng, tôi tỉnh dậy khá sớm, lúc trời còn âm u, nhưng cứ nằm.
Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!. Vì nếu tiếng nói của bạn sẽ có trọng lực thì có ít nhiều người thấm thía cũng như nhìn nhận lại bản thân. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết.
Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực. Và ánh mắt họ chĩa vào ta lúc ta không để ý, để phân loại người. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?.
Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng. Kẻo mọi người lại trách đi công tác mà không mang gì về. Lũ sư tử trông thật già nua và hốc hác.
Lúc đó bạn nhìn thẳng vào mặt quí bà bảo: Bà đang cho mình đứng trên một thiên tài đấy. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Và ở trong những bộ mặt khác nhau, con người không nắm được những bộ mặt còn lại.
Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ. Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết. Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì.