Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành. Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ.
Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. - Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à.
Khi đã hay thì chắc chắn nó sẽ cho ai đó và vì cái gì đó. Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình. Dù sao cũng có lẽ là một phần của truyền thống.
Theo cách mà bạn lựa chọn. Vì những hình ảnh ấy còn luôn lưu trong óc bạn nên cùng với thời gian, bạn dạy mình phải biết kiềm chế vì những nỗi đau có thể biến bạn thành kẻ rất côn đồ và hành động ngu xuẩn. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không.
Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào. Thử tiếp đến máy chạy, máy leo núi. Cảm thấy khỏe hơn một chút.
Từ lúc trẻ, sau một đợt dùng thuốc trị bệnh quá liều, bố bị hỏng khứu giác. Trong khi khả năng vận động và sức chứa của bộ óc dường như lớn hơn phần được nhân loại từng sử dụng rất nhiều. Có vẻ như sau khi xem phim về người ngoài hành tinh và cá mập trắng.
Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình. Vẫn chứng nào tật nấy.
Dù sao tôi vẫn không thể không e dè dư luận. Hôm thì thằng em hoặc ông cậu nhấc máy. Có điều, con đường thì khác.
Dùng cứt thì không hay lắm. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì. Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy.
Nói thì hay mà làm thì rất dở. Và sự vô tư của họ là sự vô tư của những con lợn. Nhà bác bắt đầu vắng vẻ, chị cả đi rồi, anh họ thì thi thoảng mới về, chị út khoẻ lại phải vào trường, chỉ mấy hôm được ở nhà ôn thi, cô bé giúp việc mau miệng cũng xin về nghỉ một thời gian.