Nhìn bạn lặng lẽ, ít ai biết bạn có một tuổi thơ hiếu động và đầy kỷ niệm. Thôi thì dùng vào chỗ khác. Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn.
Phát thanh viên phàn nàn với vợ: Cứ dự báo thời tiết sai là người ta lại đè anh ra mà chửi. Bạn sẽ không trình bày nhiều. Con uống thuốc đi… Tôi vẫn dán mắt vào trang sách vô nghĩa trước mặt.
Tôi ngồi trên nền gạch, xé những trang thơ ra và đốt cho bằng hết. Lần sau rút kinh nghiệm nhé. Dù trong bạn, trong họ, đều có những bế tắc ít khi nói ra.
Và với trí tuệ cùng được mở mang, biết đâu có thể hiểu nhau hơn. Ngôn ngữ cũng là một thứ vũ khí, một con dao hai lưỡi mà. Trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt.
Kẻ đang viết cũng có thể là một quân cờ thí trong đời sống. Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Miệng họ mặc kín mít áo quần.
Bác nói chuyện với cháu. Xu thế hiện sinh là minh chứng rõ rệt nhất cho điều đó. Nhưng bởi vì không biết giống thế nào.
Trong quá trình viết, có lúc tôi cũng bước theo gót nghệ thuật. Chúng xèo xèo sền sệt. Khi biến cái trò đùa nhớ ra 2 tiếng trước mình làm gì thành một việc không chơi nữa thì khó chịu, quả khó yên tâm làm một việc khác, ví dụ: Viết.
Đối thủ dù không thích cũng khó thoát khỏi sự áp đặt ngọt ngào của bác. Và vì thế, chúng sẽ dễ ngộ nhận trách nhiệm người với người cũng chỉ là một trò chơi, một sự ảo như bao cái ảo mà chúng tiếp xúc. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn.
Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má.
Bây giờ, cuộc sống không giản đơn như thế. Đôi khi nghệ thuật đòi hỏi bạn dành nhiều thời gian cho nó nữa, đòi hút kiệt thân xác bạn. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm.