Hàng mi dài ôm lấy đôi gò mắt. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Nhưng nhà văn đọc được trong mắt nàng: Đừng giấu em điều gì anh nhé.
Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây. Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.
Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Không chắc tại số phận.
Điều này những kẻ cô đơn hầu như không thể cảm nhận. Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây. Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường.
Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn. Hắn không thể tự tha thứ cho mình. Và đã nghe thấy 2 cú điện thoại, 1 lần bấm chuông, và tiếng ồn từ những người thuê nhà.
Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Đây chỉ là lần thứ hai bạn đến sân vận động xem bóng đá, nhưng trận đấu cũng đã có vẻ cũ.
Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì. Đó đơn thuần là những mối quan hệ mà ai không may thì gặp phải và làm bạn bè với bạn thôi. Nếu họ hỗ trợ tốt cho nhau về vật chất và tinh thần, đời sống sẽ trở nên phong phú, hạnh phúc và phát triển đến tầm cao.
Nguy cơ đội bạn ghi bàn thì nín lặng, im phăng phắc. Tôi không khoái trò ăn vạ, giả điên. Hai tiếng nghệ sỹ nghe cứ ngường ngượng thế nào.
Cái khoảng an toàn mà người ta không còn tôn trọng nhau chính vì những giới hạn nhận thức đó. chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.
Chẳng có cái gì đập. Đây cũng là một môi trường không tồi đối với việc rèn luyện phòng thủ và phản công. Đã thế lại còn không chịu quay bài.