Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc. Bạn xoay bên này thì ông anh nghiêng bên kia, như vô tình mà như giấu giếm. Tôi thì quen rồi, chắc ông anh thấy lạ lắm đây.
Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Hạnh phúc với mỗi lần lấy can đảm mượn đồ dùng học tập của nàng. Đối xử hiền hòa với nhau nhưng đầy xao lãng với thời cuộc.
Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à. Nếu bạn nhớ không nhầm thì giấc mơ vừa rồi có đến bốn, năm tầng.
Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Kệ cha sự im lặng của bạn có ý nghĩa gì, với người khác, nó tương đương đồng ý. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra.
Bạn chỉ xin lỗi chứ không xin sự tha thứ. Bạn định ăn sáng nhưng không có cảm giác đói. Cuốc bộ trên con đường mà đôi mắt chân dẫn mình đi.
Đúng mà cũng không đúng. Bởi bạn là người sòng phẳng. Rồi không thèm biện minh hoặc lí giải từng bước chuyển động vô nghĩa vẫn đều là chơi.
Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác.
Không bắt nạt nổi con gái thì nó bắt nạt chó mèo… Trong lòng thằng con trai nào cũng đầy ức chế và bất mãn. Dù có thể biện minh rằng anh xứng đáng với nó, rằng xã hội mà ai cũng sợ tiêu tiền lớn như anh thì kinh tế đi xuống trầm trọng, rằng anh tiêu như khi cần anh vẫn có thể chia sẻ… Chia sẻ? Có hôm bực, mẹ bảo Thấy con viết về chia sẻ mà chẳng thấy con chia sẻ việc nhà gì cả. Tôi bảo ông anh muốn nó sục thì bấm cái nút tròn bên trên thành bể.
Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng. Nhưng tao, à tớ, à không, tao cũng đang chơi. Tôi đang làm cái việc chép nhật ký hay ghi lịch sử của mình? Không cần biết.
Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Chắc không biết mục đích chính của tôi đến đây để chữa bệnh mệt. Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung.