Cột sống của tôi sẽ không bị gãy. Chúng ta có thể khởi nghiệp chỉ bằng một vài đồng bạc lẻ, hay bằng một số tiền trích ra từ khoản thu nhập nhỏ nhoi của mình. Con nên làm công việc mà đáng lẽ ra cha phải làm khi ở vào độ tuổi của con.
Nếu cháu muốn trở thành một người giàu có, thì cháu phải làm sao cho bất kỳ đồng tiền nào của cháu cũng phải tạo ra lợi nhuận, làm cho cháu giàu lên, giàu lên mãi như ý cháu muốn. Không! Không thể nói một đường mà làm một nẻo được. Những công trình đó giờ đây đã hoàn tất, dân chúng không còn việc để làm, dẫn đến không có thu nhập nên cuộc sống của họ rơi vào khó khăn, khốn đốn.
- Lúc gặp những người cày ruộng này, ông không lớn hơn cháu bây giờ đâu. Vậy mà trước kia cháu vẫn thường cho rằng, công việc chỉ dành cho những người nô lệ. Tôi bị bắt và dần trở thành một phần tử trong nhóm người xấu xa đó.
– Nhìn dáng vẻ ngày nay, tôi nghĩ ông đã là một người rất thành đạt. - Ngày hôm nay có bao nhiêu người trong số các bạn mang túi tiền xẹp lép? - Cháu vẫn giữ riêng số tiền cho cháu đều đặn đấy ạ! – Tôi đáp lại.
Tôi vừa mới cưới vợ. Có lẽ ông ta sẽ sẵn lòng chỉ dẫn điều ấy để cái đầu đang mụ mẫm, chậm chạp của tôi sáng ra! - Tể tướng nói phải đấy.
Cột sống của tôi sẽ không bị gãy. - Chúng ta đã có rất nhiều đầy tớ để sai vặt, duy chỉ thiếu những đứa chăn dắt lạc đà mà thôi. - Anh Mathon à! Anh hãy làm ơn nói rõ cho tôi nghe về trường hợp này đi.
– Công việc đã giúp ông cháu gặp gỡ với nhiều bạn bè. Tôi ngồi dậy và ngơ ngác nhìn chung quanh. Nhưng có một điểm quan trọng mà các bạn thường không biết, hay không nghĩ đến.
Chờ cho mọi người yên lặng, Arkad mỉm cười một cách độ lượng trước sự đùa cợt đó, rồi nói: Nghe ông cháu nói vậy, ông rất vui mừng và tràn đầy hy vọng. Như vậy trong vòng năm mươi năm, so với số tiền vốn bỏ ra, số tiền thu về đã lớn gấp gần mười bảy lần.
Cháu có hiểu được không Hadan Gula? Những lời nói như thế rất có ý nghĩa đối với một chàng trai nô lệ, sống đơn độc giữa một vương quốc xa lạ và rộng lớn lúc bấy giờ. Hôm nay, các bạn sẽ xem xét đến phương thức làm cho vàng sinh lợi. Do suy nghĩ như vậy nên tôi tự nhủ với mình rằng, phải cố gắng làm việc, phải nỗ lực hết mình để cuộc sống được tốt hơn.
Quá khứ của ông là một chuỗi ngày làm lụng vất vả khổ cực. Tôi chỉ mong ước làm sao để nó chứa thật nhiều tiền và trở nên nặng trĩu. - Cháu đã mời mọi người ăn uống bằng số tiền tiết kiệm của cháu ư! Vậy cháu trông cậy họ sẽ làm gì cho cháu nào? Ta đảm bảo với cháu là họ không thể giúp được gì cho cháu cả.