Biết rõ bạn là cái gì để làm gì. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp.
Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần. Hơn thế, tôi thương nó… Những dòng suy tưởng ấy chắc chảy tràn trong bác. Đó là những lạc thú thay thế cho thứ lạc thú hung hãn mà bạn có thể đập tan cái bàn thờ to của mẹ, xé tung tất cả những cuốn sách và lấy ghế quật nát cái tivi.
Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn. Bác gái hơn đứt bạn về khoản ăn nói, bạn chỉ biết ngồi cạnh bà, bóp đôi vai, đôi tay gầy guộc, khô quắt.
Tôi không đòi hỏi gì cả, tôi để tất cả tự do. Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình. Vậy thì nó là một giấc mơ.
Nhưng trong khoảng này, ai đã thực sự chú tâm tích lũy điều đó bên cạnh việc lao vào guồng xoáy kiếm tiền. Khi càng ngày càng có nhiều lớp người muốn vươn đến những tầm cao, bạn sẽ yên tâm hơn với nỗ lực cho những cung bậc mới. Mi thì làm sao điên hoặc chết được.
Mấy hôm, ngủ đến 3 giờ chiều, đêm thì thức trắng. Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân. Anh họ tôi cũng làm cảnh sát, thi thoảng đến phường anh ấy chơi tôi có đọc thấy những điều Bác Hồ dạy lực lượng công an, cảnh sát nhân dân: …Đối với dân phải lễ phép hòa nhã… Trong công việc phải cần kiệm liêm chính… Vậy mà, ngay trước mắt tôi thôi, có một ông vừa bị giam xe, một chú gọi lên gác giải quyết, lúc sau, có chú xuống mở khóa cho ông ta về…
Bảo: Chị xem, có thế mà không viết được thì còn thi thố gì. Và lẻn vào hủy hoại nốt tình cảm gia đình. Không không cần gì cần ai nữa.
Đó là niềm thất vọng lớn của tuổi trẻ. Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn.
Thế nên mới chả bao giờ hiện sinh tất tần tật cả. Ông ta đốt vì chúng bổ ích. Nhà văn vội vàng quệt nước mắt.
Rồi, tôi phải tập chứ. Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Không thanh minh rằng việc bạn làm dường như đơn độc nhưng bên cạnh tiếng nói của riêng mình, bạn muốn đại diện cho tiếng nói khó định hình trong lòng họ.