Và vì thế, nó mạnh hơn. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài. Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó.
Mấy người này trông nhát lắm. Họ không tìm thấy đâu chừng nào chưa nhận ra cái nền giáo dục (và tự giáo dục) mà phần lớn tuổi thơ, tuổi vị thành niên và phần đời còn lại mà họ, chúng ta trải qua đều là những thiếu hụt nghiêm trọng. chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy
Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Phỉ nhổ đạo đức giả là chơi. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.
Ông anh chuyển sang bể nóng. Ông sợ làm ướt lạnh khuôn mặt nàng. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng…
Vụ 11 tháng 9, vụ cháy ITC không làm tôi kinh ngạc. Bác đã ra tay thì bật dậy nào. Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết.
Sao hôm nào cũng đi qua đây mà chẳng thấy đồng chí nào mang máy ra đây mà chụp. Cháu bảo: Bác Hồ cũng để râu đấy ạ. Cố tìm lí do cho có lí do chứ có khi chả có lí do gì cũng thôi thúc phải viết.
Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con. Và những cái xác cháy khét lẹt. Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi.
Và cũng thật dễ hiểu. Tôi muốn thi xong được để yên. Vừa là chị họ, vừa là sếp của tôi.
Bắt đầu sắp đặt đến thái độ. Lúc lúc mới thấy tiếng rú lạc lõng. Rồi: Mình giúp nó cái này thì nó phải ơn mình thế này.
Bởi vì, đời sống phong phú này thiên biến vạn hóa. Nó đến sau mỗi pha bóng hỏng. Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng.