Nhưng số 50 này cũng phải đảo ngược lại, trước tiên là số 0… 04327, tiếp đó là 5… 504327. Nếu chúng ta phát âm từ này theo đúng cách đánh vần của nó thì chúng ta phải nói: wed-nes-day. Bạn chỉ cần ôn lại câu chuyện từ cuối lên đầu, giống như một bộ phim chiếu ngược: bạn bị đau cổ (neck), nghĩa là 27.
Chúng ta đã hoàn thành câu hỏi đầu tiên. Người phụ nữ này không thật sự học cách cải thiện trí nhớ của mình. Thay vì phun ra các tia nước, vòi hoa sen phun ra những chiếc mũi tên.
Làm cách nào để nhớ được danh sách đó trong suốt cả ngày? Tôi sẽ trả lời cho câu hỏi đầu tiên bằng một câu hỏi: Làm sao để bạn nhớ mở lịch ra xem trong cả ngày? Mỗi người đều có những cách riêng của mình. Nếu bạn muốn nhớ các sự kiện lịch sử, bạn không thể học theo một trật tự tùy tiện. Có thể bạn muốn tạo ra sự liên kết giữa chìa khóa và cái bát.
Mở cửa tủ ra bạn thấy những gì? Các DVD được xếp gọn gàng trên các ngăn. Điều đó có nghĩa là lãng phí 1,5 giờ cho một bài giảng. Bạn đã đi từ đầu đến cuối chương này rồi, vậy hãy sử dụng sự liên tưởng.
Tình trạng này sẽ ảnh hưởng tới trí nhớ tổng thể của bạn. Vua Julius Caesar sống vào những năm 44-100 trước Công nguyên. Nếu bạn vẫn tiếp tục nghĩ về câu chuyện theo chiều ngược lại thì chúng ta sẽ lén nhìn vào một căn phòng (room).
Bạn đã nghe nói đến thí nghiệm của Pavlov chưa? Bất kì ai đã nghe cũng có thể được gợi nhớ bởi sự liên tưởng đến một con chó đang nhỏ dãi. Khó khăn ở chỗ bà mù chữ nên không thể tính toán. “Tốt lắm”, tôi khen ngợi anh ta.
- Giải vô địch thể thao trong vùng đã nhất trí sẽ diễn ra vào tháng sau. Câu trả lời sẽ tự đến với bạn vì bạn có thể trong qua khứ nó đã xảy ra nhiều lần. Chúng ta có thể đặt một câu: “It’s necessary for the Cat to watch the Sun Set” (Con mèo rất cần ngắm mặt trời mọc).
Nếu bạn muốn nhớ các sự kiện lịch sử, bạn không thể học theo một trật tự tùy tiện. 000 đô-la/năm của bạn. Hãy ngồi gần bục giảng!!! Có một sự khác biệt lớn trong mức độ tiếp thu bài giảng của một học sinh giữa những người ngồi bàn đầu và những người ngồi sau.
Ví dụ, 91 là bd hoặc bt. Chẳng ai bắt ta phải lấy được tấm bằng trong vòng ba năm. Tôi hiểu rằng giấc ngủ trưa được cho là một sự lãng phí đặc biệt trong một đất nước công nghiệp bận rộn như của chúng ta.
Lúc này chúng ta bắt đầu nghĩ đến cụm từ “Chỉ hai phút thôi”. Bây giờ chúng ta hãy thực hành phương pháp này và “lưu” nó trong bộ nhớ dài hạn của chúng ta. Hãy để ý khi chiếc xe đang phóng trên đường với bốn quả cam.