Nó phải phục vụ từ xã hội đến nhân viên của mình. Và vì vậy, đó là một loại quyền lực sức mạnh kinh doanh không còn hoàn toàn độc quyền trong chất xám của nhà quản lý. Đó cũng là lần đầu tiên Pe- ter Drucker, bấy giờ là một phóng viên trẻ đã phỏng vấn Watson.
Nội bộ cạnh tranh lẫn nhau để cùng mạnh lên là một lý thuyết vẫn thường thấy và cần được trân trọng. Bạn có thể chán nản do thất bại hoặc là bạn có thể học được từ nó. Vào mùa đông năm 1914, Watson gõ cửa văn phòng của nhà tư bản danh tiếng Flint, để tìm một công việc.
Ông sẽ phát biểu một câu mà ông đã nhấn mạnh cả ngàn lần rằng nhân viên là nhân vật chính của công ty. Vâng, rất mới so với ngay trước thời kỳ Gerstner nhưng rất có thể không mới so với Watson của 80 năm trước. Và chính ông làm nên một IBM còn khổng lồ hơn cả cha mình, xét về quy mô.
Và người ta còn phát hiện thêm, nó quan trọng với cả cá nhân. Giá trị còn lại và vĩnhviễn từ Watson: Con người (Man). nhiên đến theo cách tương ứng mà thôi.
Mong muốn của ông đối với người con trai cả làm người ta nhớ lại cảm xúc của ông vào cái ngày Watson mất cha. Không có nó, các kỹ năng sẽ không đáng giá gì với tinh thần đổi mới của IBM. Ông nói như là một sự xác nhận tầm mức mới chứ không phải là một khó khăn phát sinh, như thể điều đó là dĩ nhiên và vui mừng.
Chúng ta phải làm điều đó vì chúng ta có những kỹ sư giỏi nhất Một số ít khác sẽ nhắc đến Thomas Watson, người đã sáng lập ra IBM, đã cai quản công ty từ năm 1914 cho đến lúc qua đời năm 1956. Chàng trai quậy phá này đã mua vui bằng việc uống rượu và nhảy thay cho những buổi đến lớp Tờ Time viết tiếp về nhân vật gây ảnh hưởng lên thế giới.
Đó là một cách ông phát biểu tầm nhìn dài hạn cho tập đoàn. Hơn nữa, nhà máy và phòng thí nghiệm của IBM ở Edicott là nơi thực hiện dự án. Thomas Watson đi một nước cờ đảo lộn lẽ thông thường: Tìm kiếm việc làm cho nhân viên thay vì sa thải họ, như các nhà công nghiệp đã làm sau chiến tranh.
(Tom ở trong danh sách các nhà kinh doanh, bên Chăm lo bằng quỹ hỗ trợ đối với những người hi sinh và thân nhân của họ. Chưa biết bán hàng, Watson thường nói với Range: Tôi không giành được bất kỳ đơn hàng nào nhưng tôi bao quát được công việc kinh doanh của tôi, thì ông này gầm lên: Đừng bao giờ đến và nói với tôi về tầm bao quát.
Nói đến mạo hiểm, người ta dễ liên tưởng đến những quyết định tức thì và thiếu suy nghĩ. Và sau thời kỳ nhận Range làm thầy, Watson quản lý chi nhánh ở Rochester thì được hưởng 35% hoa hồng. 1913, Watson đang ở New York cùng với gia đình của Jeannette trong khách sạn Waldorf-Astoria.
Watson mất một vị tổng thống và là một người bạn. Watson đã thú nhận nhận định của mình là sai trong cuộc họp sau đó: Dường như ông chưa vội vàng gì cả.