Sẽtop1

Hai người đã ly hôn đến với nhau sau thời gian dài thiếu thốn

  • #1
  • #2
  • #3
  • Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Lúc ấy, anh quên chưa kể cho em, anh thấy người mát lạnh. Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác.

    Còn em thì cứ thương hại anh, giả vờ như mình là một cô nai vàng ngơ ngác. Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người. Dù như thế có nghĩa là lớn đầu rồi mà tôi vẫn chẳng tàn nhẫn được mấy.

    Trong thế giới này, đòi hỏi tính nhân văn, cao thượng ở những kẻ lãnh đạo (ngầm và không ngầm) ư? Quá khó khi họ đang ở trong một cuộc chém giết, tranh giành. Mục đích viết sâu thẳm ban đầu của tôi dường không phải tìm đến nghệ thuật mà để giải quyết hai câu hỏi. Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết.

    Dù chỉ là một nhân vật. Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Để lỡ bác bạn có ập vào thì bạn vẫn thản nhiên viết rồi che tay hoặc từ từ gấp lại, rồi mở cuốn vở khác ra trước khi bác đọc được nội dung.

    Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Nằm trên giường cả ngày, lúc nào cũng có người bên cạnh nhưng ít trò chuyện được, những ý nghĩ gì diễn ra trong óc chị? Giờ thay băng, người thân bị xua ra ngoài hết, bạn đi lòng vòng. Những hình ảnh đã nguội.

    Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. Lần sau không thế nữa nhé.

    Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả. Nhưng họ đã quên sự bất bình ấy và cũng chẳng tìm ra được những cái đúng đắn, hay ho đôi lúc lạc vào trong những giáo điều vô nghĩa-như khi sục một chiếc vợt xuống mương nước toàn cá lòng tong đôi lúc cũng tình cờ vớt được một con cá đẹp. Viết là một lao động kỳ diệu.

    Tôi là một kẻ có trái tim nhạy cảm và yếu đuối. (Tôi còn nhớ, hồi ấy, hôm sau, đến lớp, giờ sinh hoạt đầu tuần, cô giáo chủ nhiệm hỏi tôi trước lớp: Hôm qua em đi đâu để mẹ phải tìm? Em đi chơi điện tử ạ. Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi.

    Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Đôi lần, ông hoặc các bác gợi lại lời hứa đó trước việc bạn bảo lưu một năm.

    Đó gọi là biết chơi. Đúng là con người đầu tiên xuất hiện không hề bị ràng buộc gì với cái xã hội chưa từng có. Rằng bạn trẻ dại, ích kỷ không hiểu nổi tấm lòng trời bể của người thân.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap