Còn cái quần thì rộng thùng thình. Nên cháu mới dám cãi như thế. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển.
Nhưng nàng vẫn lắng nghe. Tôi quả thực không muốn đấu tranh đâu, chưa bao giờ muốn đấu tranh đâu. Và cứ thế cuốn đời người, cuốn đời những thế hệ tiếp theo vào những mớ rối ấy.
Không phấn khích hay hồi hộp vì bạn nghĩ đến những tầm cao và sự đột biến hơn. Bạn lại muốn dựng một khung cảnh: Bà già nhăn nheo rách rưới yếu ớt dị tật hơn. Bao người làm được sao mi không làm được.
Bon chen với người khác và bon chen với chính mình. Rôm rả, anh họ lại đem vài giai thoại về bạn ra kể: Một hôm trời lạnh ơi là lạnh. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình.
Quần áo độ này mặc rộng ra. Như những lúc tôi không cần em. Khoảng cách vô hình.
Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ.
Nước đôi thay, chắc đâu chúng ta đã tìm ra bản chất của sự phong phú để biết nó là gì. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không.
Đấy, như kiểu có sương mù trong phòng. Biết mua quà tặng người thân khi đi du lịch về. Hoặc viết những áng hùng văn ca tụng, trang điểm cho lòng nhân từ, anh hùng của tôi.
Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Đầu tiên là một cuốn sách tiếng Anh dày vài trăm trang.
Trong mơ, có lẽ bạn suy nghĩ chậm chạp và cảm nhận hình ảnh lờ đờ hơn bình thường. Tôi chưa lựa chọn đại diện cho tiếng nói của người nghèo khổ vì sự hiểu biết ít ỏi của tôi về vấn đề này dễ biến tôi thành một kẻ đạo đức giả. Có thể tột cùng tuyệt vọng (31.