Miêu tả thì có lẽ như bảo với bác nông dân lúa chín có màu gì, bảo với mèo nó hợp với thịt cá và bảo với chim không phải cánh cụt, kiwi (hoặc một số loại không biết bay khác) thì nên bay. Với rủi ro đó, ở lại, chung sống và ráng chịu đựng sự cố chấp và định kiến của nhau cũng là một lựa chọn không tồi. Hãy thử cho trí tưởng tượng mở máy xem, khi mà bạn đang ngồi im mà không được viết.
Đó là sự thiếu hòa hợp của họ với đối tác hôn nhân. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó. Hành động hy sinh thân mình của con khỉ cái làm ông căm ghét.
Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng. Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Cá nhân bạn dần dần hiểu ra điều đó.
Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình. Hồi bé dì ghẻ bảo: Mắt mày gian lắm. Với họ, viết không có tị ti nào là học.
Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Và có lẽ ở trong trạng thái và hoàn cảnh này, nghĩa là có bệnh và dở dang việc, bạn hơi buồn thêm vì không thấy hào hứng cũng như khó hòa cùng niềm vui hiện tại của dân tộc. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào.
Vì vậy, nhà văn thường ngăn vợ lại bằng cử chỉ âu yếm ấy. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Ác cảm với những từ nhân loại, đạo đức (và những gì mà nghĩa của nó hoàn toàn vô tội) xuất phát từ ác cảm với những nhà đạo đức giả hay nói đến sự vì nhân loại.
Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện. Kẻ bất tài sẽ khóc lóc, than thở.
Có điều, em chã thích. Cháu đừng nghĩ là cháu quan trọng. Ông anh nhảy xuống bể lạnh, tôi thò chân xuống, ông anh bảo lạnh đấy, tôi liền sang bể nóng.
Nước mắt tôi lại rơi. Bạn không coi đó là một nỗ lực sai lầm, huỷ hoại toàn bộ sự tự nhiên. Mấy môn khác, đôi khi chúng tạo hứng thú cho tôi.
Khi mà tôi lạc loài. Hồi lâu, nàng bảo: Anh có chuyện buồn gì thế?. Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng.