Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi. Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Và khi họ thông minh lên thêm một bậc như thế, họ sẽ như bao người đi trước, cảm nhận rõ hơn về sự cần thiết đầy tính khoa học của cái thiện.
Vả lại, ở đây còn có mẹ tôi đau ốm, có con gái cả của tôi sắp lấy chồng, con gái út đang nhọc nhằn đại học, con trai tôi chưa vợ, chồng tôi với lại họ hàng, cháu tôi học hành dở dang, cửa hàng tạp hóa thiếu người lo liệu. Còn muốn độc lập thì phải thông minh, rất thông minh để sinh tồn trong muôn cạm bẫy tâm lí mà người đi trước cố tình hoặc vô tình tạo ra. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất.
Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết. Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi.
Như một con rết hoặc như một con rắn. Dường lúc nào bạn cũng có thể sụm xuống nhưng bạn ghét nằm bệnh viện lắm. Đôi lúc bạn nghĩ suy tưởng thế có AQ không, có vô nghĩa hơn không.
Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác. Như thể kéo một con vích lên bờ. Ngoài cái giá cắm bút thì có một số thứ khác.
Nếu quên, anh sẽ không bao giờ thèm viết cho họ nữa… Luôn cảm thấy bị khinh bỉ khi mọi người nhìn. Còn nói riêng hay ngoại lệ thì đọc ít nên không biết.
Nhất quyết phải cạo râu. Thằng em ngồi bên phải tôi. Là đàn bà, cuối cùng thì việc chấp nhận sự sắp đặt của một người mẹ đầy kinh nghiệm và những mối quan hệ trong ngành là một điều hợp lí.
Những viên gỗ ấm áp cọ vào đám râu như những giọt nước mắt. Bạn muốn đem lại cho họ những điều hơn thế. Việt Nam chơi trận này hay và nhanh hơn trận với Thái.
Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi.
Nói hay hoặc đúng không mà thôi. Một khuôn mặt ai ai cũng có. À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt.