Tôi nói câu tôi từng nói với mẹ: Hai năm nữa thì teo rồi ạ. Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được.
Định kiến tàn sát sự phong phú. Lần sau không thế nữa nhé. Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa.
Nơi thì cà phê đèn hiu hắt. Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực. Thôi, cứ chiều cái dạ dày.
Chẳng ai thua thiệt cả. Ba bố con cùng đi xem nhưng vé của bố ở khán đài khác. Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa.
Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em. Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Việc lựa chọn lăng xê và cộng tác làm ăn với tôi sẽ đem lại cho họ không ít màu mỡ sau này.
Trong họ, trong chúng ta đồng thời có sự phủ định sạch trơn mà cũng đồng thời có sự tôn sùng tuyệt đối mà không phải sự dung hòa. Nhưng không bảo được cái đầu nó nghỉ. Trong tay tôi không có luật…
Kẻ có tài là kẻ biết tận dụng mọi thứ, kể cả cái hỏng hóc, kể cả sự tuyệt vọng của chính mình. Bác và chị út, mỗi người một tô mỳ. Số đông vẫn ngu dốt và hèn hạ.
Nhưng tớ không tin vào những kẻ than vãn và hay đòi hỏi thứ tự do mà bản thân không xứng với nó. Cái này tùy cậu hiểu hoặc không hiểu hoặc coi là chơi hoặc không chơi: Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.
Một phần vì người dân không tự tạo chất lượng cho mình. Tất nhiên là tôi cũng quay trở lại rồi. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần.
Tích trữ một khả năng kiến giải, phân tích tàm tạm để mổ xẻ vấn đề. Căn nhà hơi lạnh, hơi quạnh quẽ. Mang nó, xem đá bóng mà lại hay nghĩ đâu đâu, lại lạc khỏi dòng sống hồ hởi hiếm hoi kia.