Điều khiển trẻ em bằng các trò chơi, công cụ hiện đại. Sao lại xé sách hở con. Tôi thì thế nào cũng được, khi khoẻ.
Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại.
Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do.
Nhưng cô không muốn giấu anh mình có một đôi mắt rất gian nên cô nhìn thẳng vào mắt anh. Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra. có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại
Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Rỗng bên ngoài và rỗng cả bên trong. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.
Ngồi vào bàn cả ngày cũng nhức cơ. Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.
Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Trước đây, nếu bạn đột ngột bỏ đi thì mọi người sẽ lại huy động lực lượng tìm cho bằng được, rồi chắc sẽ họp gia đình và tổng phê bình. Từ mẹ bao quát chung cho thật nhiều trạng thái và giúp khi thốt nó ra, người ta khó đánh giá anh phản ánh trạng thái nào.
Hoặc là ngu xuẩn phá tung hết. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Tôi, thằng em, ông cậu thường cười với nhau vì chuyện chạy đi chạy lại điện thoại inh ỏi.
Bạn cũng đã khá quen với sự ngộ độc âm thanh. Lại về nhà bác ôn thi. Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè.
Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ. Mẹ hỏi: Hay mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé.