Đúng là sống phải như thế, thời nào cũng cần thế. Và yên tâm chúng ta đã đủ vất vả để phó mặc số mệnh cho nhà nước. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.
Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh. Lấy 2 cái chìa khóa tủ để đồ, 2 cái khăn tắm. Và tôi sẽ cùng thế hệ tiếp nối phê bình và tháo gỡ.
Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Mà đọc để có một cảm giác, góc nhìn khác về đời sống. Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi.
Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. Hoá ra là chị út phải vào viện mổ ruột thừa. Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con…
Cứ nghe em nói, bất kể điều gì, thậm chí, nghe sự im lặng của em, anh cũng đều tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong ấy. Ai theo thì sống, ai chống thì chết. Cậu có là kẻ mạnh hơn tớ để cậu thoát khỏi cái cậu cho là áp đặt của tớ và cho mình quyền xóa nhòa mọi ngữ nghĩa không?
An ủi nhau một chút: Thua thế này công an, cảnh sát đỡ khổ. Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học. Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại.
Trong khi anh đang nhủ lòng đi đến những biến chuyển mới. Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại. Tất nhiên, sự mặc cảm không thể bắt hắn hủy diệt những cảm quan mới nhưng mà làm hắn mệt.
Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn. Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.
Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt). Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật.
Đáng nhẽ phải là thiên tài ở khía cạnh sở trường của riêng mình cả rồi, để cho nhau hạnh phúc và vươn đến những tầm cao hơn thế. Hót nhiều cũng không hay lắm. Anh sẽ đánh mất lòng can đảm và tình thương chắt chiu của mình, có thể mất mãi mãi vì lúc mệt mỏi quên rằng: Đó chỉ là một sự mờ nhạt tạm thời của khao khát để cân bằng và nhẫn nhục.