Rồi hình như cả tiếng chảo mỡ sôi dưới tầng hai. Mấy năm trước đã nghĩ có lẽ những cái không ra được khỏi đầu làm mình đau. Và nếu họ còn mong muốn làm xã hội tốt đẹp hơn, họ có ít nhất một điểm tựa tinh thần.
Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng. Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai. Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi.
Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu. Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo. Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ.
Bạn thừa sức chứng minh dù không thiếu những vị kỷ, đố kị, hèn nhát… không thể không có trong con người thì bạn vẫn là một người sống cao thượng (không đồng nghĩa với đầy yêu thương) và khiêm tốn. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi.
Mọi thứ vẫn như thế. Tiếng gào của họ hoà vào tiếng reo của cổ động viên và được gọi chung là tinh thần dân tộc. Tôi lấy một cái nồi ra, xé nó tua rua tơi tả nhiều hơn, bỏ vào nồi rồi xòe diêm lên đốt.
Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán. Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Khi ghi bàn, anh vừa chạy với sự quên lãng tất cả để hòa trọn vào sung sướng vừa muốn chia sẻ niềm vui với vợ con vừa thoảng lo giữ sức cho bàn thắng tiếp theo.
Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Khá nhẹ nhõm và yên bình. Họ bị im lặng, cuồng miệng quá rồi.
Đầu ta đang bệnh lắm, bỏ bê nhiều quá, không theo kịp tiến độ nữa. Một cái gì đó kinh điển. Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề.
Nói hay hoặc đúng không mà thôi. Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm. Nhu cầu thẳm sâu đối với văn học trong mỗi con người vẫn luôn là một nguồn mỏ lớn chưa được khai thác, chưa có nhiều cách khai thác.
Bạn có thể côn đồ hơn bất cứ thằng côn đồ nào. Nhưng không hiểu sao, vẫn chưa có được trạng thái thoải mái và hăng say. Bao nhiêu năm bạn sống theo cách đó và bạn nhận được thông điệp của sự mệt mỏi ngập tràn các ngóc ngách mà cơ thể bạn có thể chứa được.