Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Bất cứ nơi nào cũng vô số những con người như vậy. Hôm nay, tôi lại đánh mất cảm giác bồi hồi bỡ ngỡ tuổi thơ.
Bất cứ cái gì ta vẽ cũng có kẻ khác vẽ được. Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ. Bác bạn là đối thủ, là cửa ải đáng gờm nhất.
Cái chính nằm ở sự tự điều chỉnh. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Lúc ấy, mẹ sắp đi làm, mẹ xuống bếp thấy thế, mẹ bảo: Sao con lại đốt sách đi? Im lặng nhìn ngọn lửa.
Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về.
Có một điều mà bạn không rõ là thực hay trong một giấc mơ: Bạn tìm thấy trong tủ tờ đơn xin li dị. Tôi thử trôi theo cuộc phiêu lưu của nó. Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó.
Bác trai: Bây giờ tôi xin nói vài lời với cậu mợ, với cháu. Dường trong mẹ luôn có khao khát về danh tiếng, với công việc mẹ lại đầy trách nhiệm nên mẹ luôn phải cố quá sức mình. Bác không bán hàng nữa, cho thuê cửa hàng.
Chứ không phải như thời của tôi bây giờ. Cả khi em ngoác miệng kêu Việt Nam vô địch! thì em vẫn duyên dáng và đầy sức sống khác hẳn đám ô hợp quá khích kia. Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình.
Không hẳn là bạn mà là những gì bạn viết. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Và vì thế, nó mạnh hơn.
Sáng nay, vừa ăn mỳ bạn vừa xoa xoa cái ngực ran rát. Một trận đấu đem lại cho bạn nhiều cảm xúc hơn. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến.
Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Trông anh cũng sáng sủa đấy chứ!