Theo một cách của riêng em. Phải có mối quan hệ. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn.
Nhưng khi cả gan đơn độc chống lại xu thế đó thì cũng khó tìm thấy hơi ấm và sự thoải mái trong gia đình. Tôi kệ tôi dắt tôi đi. Vật chất? Bạn đâu có.
Như thế sẽ khổ nhưng sẽ giữ được tử tế. Không chắc tại số phận. Cái lồng to bị thủng và đang sửa chữa chăng? Hay là lũ chim không chung sống hòa thuận được trong cái lồng chung? Con phượng hoàng đất một mình một chuồng trông thật đẹp.
Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Ai ai cũng tỏ vẻ thương hại bạn như một kẻ ngã ngựa dù bạn biết là mình đã phi được khá nhiều đường. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.
Đó gọi là biết chơi. Diệt cả những con virus có lợi cho sức đề kháng. Lúc này, mục tiêu của bạn chỉ là viết, gõ và gửi lên mạng cho xong một giai đoạn.
Thật lòng, tôi muốn khóc. Cô nàng y tá nở một nụ cười đĩ thõa với gã tiền đầy sức mạnh và cơ bắp. Đôi lúc khinh bỉ họ vì ánh nhìn khinh bỉ.
Lấy quần áo họ để sẵn và thêm một chiếc khăn bông xanh lá mạ. Dùng cứt thì không hay lắm. Nhà cao cửa rộng, vợ đẹp, bồ xinh và ma túy nếu cần.
Thậm chí, phải viết, phải sống. Câu chuyện có vẻ như vầy. Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.
Khóc sau hoặc trước mỗi chu kỳ lột xác. Cái mà tôi nghĩ chỉ là một nền tảng cơ bản mà một thế hệ mới cần có. Trong khi anh đang nhủ lòng đi đến những biến chuyển mới.
Em sẽ thôi là một sinh linh. Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích.