Tôi nói bạn sử dụng ái tình cách phải lẽ. Lúc nào bị như vậy họ cũng bất mãn cả. Họ ghét thinh lặng và bóng tối vì những thứ nầy là bạn của suy nghĩ mà họ thì ưa hiểu biết bằng ngũ quan.
Lúc mất tình yêu hay bị phản bội, bạn trai ghen bồng bột lắm. Tôi có mục đích muốn bạn suy nghĩ về cái bẫy của tâm tình mạnh như vũ bão, như tử thần ấy. Dĩ nhiên khi manh vuốt ái tình tàn ác cấu xé cõi lòng họ thì chẳng những họ viết những nhựt ký, họ làm thơ mà nhất là họ còn viết những bức thư ngọt vì âu yếm cũng có, chua vì nghi kỵ, đắng vì bội bạc cũng có.
Họ hiểu huấn lệnh của bạn hình như mau hơn bạn, có điều là nghe ẩu để làm bậy. Vậy các bạn trai viết khi về già họ còn dám bình tĩnh đọc không? Khi phải vào công sở, vô thánh đường, đình chùa, khiêng đồ qua đám đông họ hết là chủ lấy mình.
Désirée vẫn còn yêu Nã Phá Luân nồng nhiệt, khi hay tin chàng bội bạc, tuyệt vọng, gởi cho một bức thư viết bằng huyết lệ. Đó là chưa nói những nỗi niềm chua chát vì tuyệt vọng, vì bất mãn sự bội bạc của lòng người, của những vật phàm tục. Hồi đó tới bây giờ bạn biết tình yêu nhưng chưa sống tình yêu.
Quả thật tuổi thanh xuân của bạn trai là tuổi trách nhiệm. Có nhiều bạn trai khéo léo, biết làm việc không thua người lớn, song có tật lười. Thưa bạn, mỗi thời có thị hiếu của nó.
Nên đoạn tuyệt là hơn khi với bạn tâm giao khác phái của bạn, bạn có những cám dỗ xác thịt. Thì ra loài người ưa nói ngọt. Một giáo sư Việt văn có một nghệ thuật giảng bài rất khả quan, không nắm giữ tinh thần bạn trai khỏi chia trí luôn hai tiếng giờ khi ông bàn về thuật hành văn của Phạm Quỳnh, ngòi bút thơ của Phan Châu Trinh, Phan Bội Châu.
Bạn trai lối 12, 13 tuổi có sự sinh hoạt trí tuệ kỳ lạ. Họ cướp lời để nói cơ hồ như không muốn được nghe mà chỉ thèm được nói. Chạy xe máy ngang một bà lão, họ hù to để cho bà đến nhà mắng vốn rằng con không biết dạy.
Yù chí thành ra làm việc như cao su, sau cùng có thói quen không quyết định được sắt đá. Hẳn luật nầy có ý nghĩa gì người ta mới nói: xa mặt cách lòng. Mà nhất là bạn chịu trách nhiệm với hóa công về vận mệnh của bạn.
Gặp ai họ cũng thuyết như chứng minh hai tam giác bằng nhau. Người ta không thấy làm lạ khi không có gọng kèm hôn nhân , họ làm hại dễ dàng bao nhiêu lòng băng tuyết của thiếu nữ, thay đổi bạn tình như thay áo. Trong cuộc tâm giao vì nhục dục, người bạn trai cũng có thứ ái tình như vậy.
Nền giáo dục cũ phải đánh cho một giá tréo. Trong câu chuyện, kẻ nầy ưa bàn về tướng diện, sắc đẹp của mình. Sertillages sợ tâm giao là lạm dụng nên khuyên: Yêu không phải là tìm lợi của mình mà muốn cái thiện.