Là người làm bạn mệt nhất nhưng cũng là người bạn muốn thôi mệt nhất. Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí. Bố mẹ con cũng buồn.
Đơn giản vì lúc đó cảm giác tự do, sổ lồng đang tràn ngập. 000 đồng, bớt 1000 còn 34. Tưởng hay ho, lễ nghĩa nhưng thực ra chả văn minh tí nào.
Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Một ngày kia quen xa xỉ, quen những buổi ăn uống, quen lúc nào cũng có thể mở miệng cười. Nó cùng tham gia giải với bạn.
Là lặp lại nhàm chán, là luôn luôn sáng tạo. Thêm nữa, không có hứng thú. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục.
Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Xin lỗi em, xin lỗi em tưởng tượng. Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba.
Nếu hắn là người tài. Ông đã quên những lạc thú ấy. Nàng mỉm cười trong nước mắt: Em hiểu, em hiểu chứ.
Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp. Ông nội ngồi bàn chuyện tổ chức cưới hỏi cho chị cả. Và trong những khoang tàu kia đang diễn ra những gì? Chắc là có một chủ tàu đang chửi kẻ yếm thế: Mày ngu như lợn.
Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?
Thế là sáng xách xe đi rồi lẻn về nhà ngủ hoặc viết. Ông anh cũng xịt xịt xịt lên đầu. khi dần xuất hiện những kẻ trong chúng mày bị giết chết một cách dã man như trong những phim về bọn bệnh hoạn có lẽ chúng mày mới biết đến y đức
Và tin vào cái chúng ta thích tin, chả cần biết nó là sự thật hay không. Lúc đó bạn đang gập bàn. Sống phải khéo lắm, miễn là không làm gì sai.