Tôi nhớ lại một số kỷ niệm nơi vườn thú này. Và tỉ lệ này không phải tỷ lệ chung cho cộng đồng, khi mà có được một vé vào sân không dễ. Như thế bạn sẽ bớt được nghe bài cháu phải tự xác định cho mình.
Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Bác ta không tin đâu. Về nhà, bác bảo cháu: Cháu lành quá.
Nhưng lại thấy buồn nôn. Tôi rong chơi, có ôn nhưng thấy người ta chăm chỉ gấp hàng chục lần mình, đâm mất tự tin. Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông.
Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi. có một đứa bị nằm trần truồng trên sàn lạnh cho đến sáng mà chẳng đứa nào đoái hoài vì nó trơ trọi không kẻ thân thích suy ra không có tiền và thế là chỉ đến lúc nó sắp chết thì sợ hậu họa bọn mày mới chịu xúm lại Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá.
Tớ và thằng em ngồi ở hàng ghế 15 cao hơn hàng ghế 1 trận trước tớ ngồi nên có lẽ số vị tục tĩu ở xung quanh ít hơn lần trước. Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người.
Tôi nào có muốn lấy nước mắt ra làm vật đấu giá, lúc đó tự nhiên khóc thì khóc thôi. Hôm qua nghĩ cái gì nhỉ? Đã nhủ cố nhớ còn viết mà chúng lại còn thích chơi trò ú tim. Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé:
Ta chẳng cảm thấy quái gì cả. Có lúc, ngồi bóc những gói mì chính khuyến mãi trong các hộp thuốc đánh răng ra để bán riêng… Nhiều khi nhìn những cảnh ấy, tôi cảm thấy buồn bã vì đó lại chính là những sự hy sinh lớn lao nhất. Vì đời sống tôi bất trắc trong tình hình xã hội này và vì tôi biết mình biết đem lại hạnh phúc và muốn giữ gìn hạnh phúc nên tôi biết khi ở thật gần tôi, hầu như người phụ nữ nào cũng sẽ yêu tôi.
Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được. Tôi định chờ mẹ bảo: Mẹ cho con thôi học nhé. Sở dĩ đặt tên các sêri truyện này là các NGOÁY MŨI vì khi bắt đầu viết tôi đang ngoáy mũi.
Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy. Cái đuôi ngoe nguẩy một lát rồi dừng lại. Tôi mở cuốn sách tiếng Pháp của thằng bạn cho mượn ra.
Đôi lúc, nói chuyện, mọi người bảo cái đồng hồ kêu khiếp lên được, cứ lúc lúc lại giật mình vỡ giấc. Tôi đùa: Bác cho cháu gặp để cháu tẩn một trận can tội hớt lẻo. Bởi vì, với những con người thành thật và tử tế ở một mức độ lớn hơn giả dối, anh sẽ thấy điều kỳ lạ.