trọng chương trình là một cách vừa phải, sống một cách không quá khắc khổ, mà cũng không thả lỏng quá, là một việc không dễ dàng lắm như những người thiếu từng trải thường tưởng lầm đâu. - Vâng, bất kỳ cái gì cũng giản dị như vậy. Câu châm ngôn đó chưa đúng hẳn.
Bạn sẽ thấy kết quả. Nên phòng trước những điều bất ngờ. Bạn bảo bạn không biết chơi dương cầm, không biết chơi vi-ô-lông và tới băng-giô cũng không biết gảy, tóm lại, chẳng biết chút gì về âm nhạc cả.
Nếu phân tích kỹ thêm lòng mong mỏi, bồn chồn đó thì ta sẽ thấy nguyên do ở điều này: ta luôn luôn tự cho là phải làm thêm cái gì ngoài bổn phận của ta. Nó ngắn quá đi thôi. Bảo rằng trí óc bạn không thể tập trung vào một tư tưởng là không có căn cứ.
Người ta không phải lúc nào cũng gắng sức hoài được". Khoảng một giờ sau, bạn mới cảm thấy có thể ngồi dậy và ăn một chút, rồi bạn ngồi dậy ăn. Vậy mà tôi biết nhiều người mà đời sống là một gánh nặng cho họ, cho người thân và bạn bè chỉ vỉ họ không chịu nhận ra lẽ dĩ nhiên ấy.
Năm sau, giờ sau, ngày sau luôn sẵn sàng đợi ta. Sao? Bạn bảo dùng hết năng lực vào 16 giờ đó thì 8 giờ còn lại sẽ mất giá trị ư? Không. Lẽ ấy có vẻ đương nhiên.
Tôi có thể nghe óc bạn như nghe điện thoại ở nên tai tôi vậy. Đó, thái độ của thầy phải như vậy. Ở trên tôi đã có dịp nói đến khoảng thời gian mênh mông là 44 giờ từ 2 giờ chiều thứ 7 đến 10 giờ sáng thứ 2.
Thế này thì khó chịu thật. Biết rằng mỗi ngày chỉ có 24 giờ và phải hài lòng với số giờ đó, điều ấy dễ dàng quá mà!". Tôi có thể nghe óc bạn như nghe điện thoại ở nên tai tôi vậy.
Nếu chúng thực tâm tin rằng cướp bóc là một hành vi thiện chí thì những năm khổ sai đối với chúng sẽ là những năm đầy hạnh phúc, tất cả những người tuẫn tiết đều sung sướng vì hành động hợp với nguyên tắc. Than ôi! Tôi không giúp bạn được việc ấy. Học không phải là để thông hiểu văn chương, biết nghệ thuật hoặc một môn học nào khác, mà là để tự biết mình.
Điều đó rất dễ chịu và làm cho ta bình tĩnh, yên vui. Nhiều người hỏi mướn thì chủ phố phải tăng tiền. Bạn sẽ thấy kết quả.
Cũng chẳng cần sách. Nếu bạn nghĩ rằng có thể bỏ ra bảy giờ rưỡi mỗi tuần để gắng sức một cách đều đều và nghiêm trang mà vẫn giữ được lối sống cũ thì bạn làm đấy. Ta coi hát, đương tươi cười thì giữa hai màn, bóng ma đó đưa ngón tay trỏ chỉ còn xương với da, ra hiệu cho ta và ta mất vui ngay.