Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây. Mày hóa thành mồ hôi, thành máu để rịn ra?
Để là một người am hiểu nghệ thuật, biết đàn hát vẽ vời? Bạn chỉ đọc vài trăm cuốn truyện, bập bẹ đánh được bài sòn sòn sòn đô sòn, và không biết đánh bóng một quả táo… Bạn chỉ có bản năng. Anh biết không? Em mong anh hơn cả những lúc chúng mình mới yêu nhau. Để nấu cơm cho anh ăn.
Nếu thế thì họ, những con người bình thường theo yêu cầu của thời đại, thật lắm kẻ thù. Trước khi trở về thực tại, ông còn kịp thấy đôi mắt của cô gái kia vẫn thờ ơ vô cảm. Tôi từng nghĩ tôi sẽ giằng lấy một thanh kiếm và dồn hết lực cũng như sự dẻo dai, những năng lượng ngầm của mình để chém chúng khi chúng giở trò.
Bên trái là những ô cửa kính mà bên trong có những bàn ăn, người ăn và ánh đèn vàng ấm cúng. Hiểu biết này đến hết sức đơn giản. À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu.
Cháu nó đang bị đau cơ. Bác gái giọng nhẹ nhàng: Thôi. Rung động và cộng hưởng rung động mới là giá trị có ích, có ý nghĩa cao cấp nhất của đời sống.
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Còn bao nhiêu cái để khám phá. Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay.
Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi.
Chỉ tại thằng em tớ và tớ ngồi trong lúc người ta đứng thì ráng chịu. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Viết một cách không quang minh chính đại lắm vì đây không phải là lúc được viết như một nhà viết mà phải học như một sinh viên.
Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới. Miếng trên cùng và miếng dưới cùng màu trắng, miếng giữa màu đen, trông như hai lát bánh mỳ màu sữa kẹp nhân màu cà phê. Có một bộ quần áo trên sàn và bạn mặc nó.
Có thể bị trước đó nhưng không nhớ hoặc không nhận thức được. Bác ta không tin đâu. Vừa muốn mắng cho đứa con gái và người chị họ ngoại vừa thừ người ra.