Cuộc sống luôn cho tôi chỗ để sinh tồn. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu. Trên tầng, tôi nằm giường đọc một câu chuyện không vui.
Người yêu càng quí chứ sao. Mệt sao cháu còn đi chơi. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin.
Giữa guồng quay, con người ai sẽ dừng lại và dành thời gian cho nhau. Ông sợ những tiếng rơi uất hận ấy sẽ làm vỡ giấc dịu êm hiếm hoi của vợ. Chỉ một tiếng quát lại thôi, chúng sẽ run bắn vì bất ngờ.
Một hai lần không ăn thua, bạn vùng mạnh, rồi cũng thoát. Nhưng nó mới vì người ta tìm mãi mới ra, mãi mới cảm nhận được. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ.
Sau khi ngáp chừng ba cái trở lên. Và tiếp tục động não để vờn mình một cách thi vị nhất. Mà đời người thì có mấy đâu.
Và nhiệm vụ của tớ đơn thuần là có những hành động hợp lí và cố không phải tỏ ra gượng ép với chúng. Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp.
Nếu bạn bị mắc lỡm ngay ở những bài lựa chọn thật ảo đầu tiên, bạn thường khó tránh khỏi lựa chọn sai. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình. Nhưng lại muốn súc tích.
Nhưng thế tại sao ta không sướng? Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất. Còn nếu nó tương đối đúng thì chúng ta cùng suy luận tiếp…
Nhưng chỉ có thể tốt nhiều hay ít, khó có thể tốt cho đủ. Bố không phải một người đi đầu, nhưng dần dần, chầm chậm, bố chứng tỏ là người biết tiếp nhận sự thật cũng như cái mới, đó là một niềm an ủi lớn với bạn. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn.
Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu. Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà. Mẹ tôi nói chuyện với một người phụ nữ về thủ tục tiếp nhận tôi.